Nói đến bánh bò bông có lẽ nhiều người vẫn chưa biết mặt mũi cái thứ bánh này nó như thế nào chứ đừng nói gì đến ăn. Đành rằng ở Sóc Trăng có câu ca xưa: “Bánh bò bông, một đồng tiền vốn, ba bốn đồng lời” đó là lời khuyến khích người ta nên làm bánh vì có nhiều lãi nhưng đã được nhiều người hâm mộ chưa và ăn có ngon không thì chưa thấy ca ngợi và cũng chưa thấy ai chê. Dù sao bánh bò bông cũng là
một thứ đặc sản địa phương và đã là đặc sản chắc cũng có người ưa thích. Với những nguyên liệu thực phẩm có sẵn ở trong vùng như gạo, đường, dừa, đỗ người phụ nữ Sóc Trăng đã khéo léo chế biến ra nhiều loại bánh ngon trong đó có bánh bò mang đậm sắc quê hương. Riêng Sóc Trăng có bánh bò bông trắng của người Tiều, ăn “dằn” bụng khi dự tiệc. Châu Đốc có món bánh bò thốt nốt màu vàng, thơm ngon đậm đà không nơi nào sánh bằng. Bánh bò Sóc Trăng cũng ngon đấy nhưng vẫn không thể đứng hàng đầu được và nếu có thua cũng chỉ thua bành bò thốt nốt.
Để bán bánh bò, người sản xuất lấy gạo vo sạch, rắc một chút muối trộn đều, “gút”sạch, ngâm nước một đêm cho mềm hạt gạo. Sáng hôm sau dùng đường cát trắng để tạo cho ổ bánh trắng như bông và dùng ba viên men cơm rượu bơp nát trộn vào gạo đã ngâm đem xay nhuyễn. Bột gạo phải được xay ba lần mới đạt tiêu chuẩn mịn mát. Bột xay xong, lấy vải mỏng lọc thật kỹ rồi đậy kín ủ đúng một buổi đợi khi thấy có bọt khí (CO2) nổi đều thì bỏ vào nồi hấp. Bành thành phẩm đạt yêu câu chất lượng là thứ bánh trên nở trắng như bông, dưới “rễ tre”, ăn thấy mùi thơm ngọt đó là loại bánh ngon. Ngày nay thay vì dùng men rượu để tạo độ nở, người làm bánh đã có bột nở calument hay veceno là hai chất làm cho bánh xốp nở đều và mau lớn. Thế nhưng người ngại dùng chất hóa học thì vẫn cứ thích bánh bò đổ bằng men rượu hơn vì bánh bò dùng men cơm rượu ủ dậy tự nhiên mang hương dễ chịu hơn bánh bò dùng bột nở mặc dù trông nó phổng phao xốp nhẹ và có vẻ to trắng đẹp hơn.