Trung Tâm Phân Tích ADN & Công Nghệ Di Truyền

Trung Tâm Phân Tích ADN & Công Nghệ Di Truyền Xet nghiem ADN, Phan tich ADN, xét nghiệm huyết thống, xét nghiệm huyết thống cha-con,giám định hài cốt, giám định adn, xét nghiệm adn ở đâu, ở tphcm

Trung tâm Phân tích ADN và Công nghệ Di truyền hoạt động theo Giấy phép số A332 – Bộ Khoa học và Công nghệ. Trung tâm được thành lập theo Quyết định số 996 QĐ/LHH của Liên hiệp các hội khoa học và Kỹ thuật Việt Nam. Là đơn vị đầu tiên tại Việt Nam hoạt động trong lĩnh vực xét nghiệm ADN, Trung tâm đã phục vụ hàng vạn trường hợp tự nguyện xác định huyết thống, hàng trăm trường hợp toà án, sứ quán,

trong nước và từ nước ngoài gửi mẫu về yêu cầu. Trung tâm cũng vinh dự được đồng hành cùng "Chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly" và "Trở về từ ký ức" để đoàn viên những mảnh đời ly tán, giám định hài cốt, trả lại tên cho các liệt sĩ. Mới đây, Trung tâm vinh hạnh được nhận bằng khen của Bộ khoa học và Công nghệ, Bằng khen của Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam vì những đóng góp tích cực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ nước nhà.

23/01/2024

Thấy hai bé gái sinh đôi của anh Mạnh chẳng giống nhau, người thân của anh đưa đi làm xét nghiệm ADN và kết quả chỉ một bé là con anh.

Ông bố Hòa Bình sốc khi chỉ một trong hai bé sinh đôi là con mình
23/01/2024

Ông bố Hòa Bình sốc khi chỉ một trong hai bé sinh đôi là con mình

Thấy hai bé gái sinh đôi của anh Mạnh chẳng giống nhau, người thân của anh đưa đi làm xét nghiệm ADN và kết quả chỉ một bé là con anh.

24/03/2021

Trưa nay anh đã tận mắt thấy tình địch dắt tay vợ mình vào nhà nghỉ rồi chứ. Nhờ anh chuyển lời cảnh cáo của tôi đến vợ anh rằng: “Hãy tránh xa người đàn ông của tôi ra, nếu không, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy sẽ bị biến dạng đấy”.

NHÀ NGHỈ BAN TRƯA

Một buổi trưa ngày đầu tuần, hết giờ làm việc, Đức chuẩn bị đi ăn thì nhận được một tin nhắn: “Hãy đến ngay Nhà nghỉ. .. ở phố. .., sẽ có điều bất ngờ cho anh đấy. Nhớ là điều bất ngờ chỉ có được khi tin nhắn này ngoài anh ra, không ai được biết ”.
Đọc xong tin nhắn, Đức chẳng cần suy nghĩ gì, dập máy, bụng bảo dạ: “Thật vớ vẩn, chắc ai đó đã bấm nhầm số”. Đút điện thoại vào bao, Đức đi thẳng ra quán cơm…Sau đó về ngả lưng tại phòng làm việc. Không hề nhớ gì về cái tin nhắn kia.
Mới đầu giờ chiều, vừa ngồi vào bàn làm việc, tín hiệu có tin nhắn lại vang lên: “Anh có đến đó không vậy?”. Đức bực mình nhắn lại: “Nhầm rồi”, và lại cúp máy. Ngay lập tức Đức nhận được trả lời: “Anh là Đức, có cô vợ xinh đẹp là Thanh, có đúng không?, tôi không nhầm đâu. Nhưng giờ này thì tan cuộc rồi, đừng đến đó nữa. Khi nào có cơ hội, tôi sẽ nhắn sau. Nhớ xoá hết những tin này đi, không để người thứ hai biết kẻo tin nhắn mất thiêng”.
Tên mình, lại tên vợ mình, rõ ràng là tin nhắn dành cho mình. Nhưng sao lại bí hiểm thế? Cuộc sống của mình giản đơn, lành mạnh, gia đình mình ấm êm hạnh phúc. Mình chẳng có hận thù, ân oán với ai, vậy thì có liên quan gì đến cái điều “bất ngờ, bí hiểm”ở khu nhà nghỉ kia. Thôi! Tốt nhất là mình cứ xoá những tin này đi kẻo vợ mình xem được lại lo lắng vô ích.
Gần cả tuần trôi qua, thứ hai, thứ ba…rồi đến thứ năm, chẳng có tin nhắn nào kiểu như thế, Đức thấy bồn chồn, chẳng biết có điều gì sắp xảy ra. Đức cũng chẳng biết mình có mong hay không những tin nhắn nặc danh kia. Có lẽ, tốt nhất là cố quên nó đi...
Nhưng rồi đến trưa thứ sáu, cũng đúng lúc chuẩn bị đi ăn, tin nhắn bí hiểm lại đến: “Hãy đến ngay nhà nghỉ đó đi, nhớ ngụy trang một chút kẻo sẩy mất điều bất ngờ. Đừng bỏ qua như lần trước. Đừng đánh mất cơ hội. Đặc biệt, cần quan sát kỹ những taxi đến đấy nhé!”.
“Ngại gì cơ chứ, cứ đến đó xem sao”. Đức nghĩ vậy và quyết định lên đường. Vừa ra khỏi cơ quan, Đức kéo sụp mũ, bỏ áo sơ mi ra khỏi thắt lưng, không ăn trưa vội, phóng ngay xe máy đến địa chỉ nói trên. Chà, khu này sao mà nhiều nhà nghỉ thế, nhà nghỉ nọ nối tiếp nhà nghỉ kia với những cái tên rất thơ mộng, rất ấn tượng. Đức gửi xe máy rồi đứng vào một góc khuất, quan sát. Khu vực này ban trưa khá yên tĩnh. Người ra kẻ vào nhà nghỉ khá đông. Trông họ ăn mặc lịch sự, chắc chắn họ phải là những công nhân viên chức, hoặc chí ít cũng phải có một vị thế nào đó trong xã hội. Đặc biệt tác phong của những người này rất giống nhau: vội vàng, mau lẹ. Hầu như người nào cũng đeo kính đen, đeo khẩu trang cỡ lớn bịt gần kín mặt. Có những nhà nghỉ cố tình mở rộng cửa để đón những cặp khách hàng ung dung ngồi trên xe máy lao thẳng vào tận sâu trong nhà. Ngược lại, từ một nhà nghỉ khác, có những anh, những chị, cùng lúc lao xe từ trong nhà ra phố. Nhưng khi vừa ra khỏi cửa thì người hướng Đông, kẻ hướng Tây vút đi. Mỗi nhà nghỉ đều có một thanh niên đứng trực để chèo kéo, mời mọc những người qua đường…
Phải đứng đến mươi phút mà Đức chẳng thấy có điều gì đáng lưu tâm. Anh đang định rút lui thì một chiếc taxi xuất hiện. Đức ém mình dõi theo, chắc là điều bất ngờ sẽ từ cái taxi đó mà ra.
Trời ơi! Điều bất ngờ đã đến, nó đến làm Đức chết lặng người. Từ trong xe bước ra là vợ của Đức. Thanh cũng nhanh nhẹn, cũng vui vẻ như những bà cô, bà chị mà Đức đã nhìn thấy ở đây, vào lúc ban trưa này. Thanh bước ra khỏi taxi, tiến rất nhanh vào một nhà nghỉ như đã định từ trước, một người đàn ông từ trong nhà nghỉ nhào ra ôm lấy Thanh và kéo Thanh vào trong cũng nhanh như chớp. Cánh cửa nhà nghỉ cũng khép lại rất mau lẹ. Đức ghìm mình lại, trấn tĩnh để không lao theo Thanh. “Đẹp mặt gì, hay ho gì mà vào đó đánh ghen lúc này”. Bây giờ thì Đức mới hiểu hết ý nghĩa của cái tin nhắn ban nãy. Đức cố lấy lại bình tĩnh, giữ thăng bằng trở về phòng làm việc, quên mất là mình đã bỏ bữa ăn trưa…
Đức gục đầu trên bàn, tim đau nhói. Đức đã nghe nhiều chuyện xảy ra trong nhà nghỉ lúc ban trưa, nhà nghỉ ngày càng mọc lên như nấm. Nhiều cán bộ viên chức nhà nước đã xem đó như một nơi lý tưởng cho những cuộc tình vụng trộm. Thời gian nghỉ trưa của họ nào có ai quản lý. Họ vẫn rất trong sáng, vẫn rất được tiếng là thuỷ chung, vì tối tối, họ vẫn về nhà với chồng, với con. Những ngày nghỉ cuối tuần cũng dành trọn vẹn cả cho gia đình. Còn ai nghi ngờ được nữa. Họ thật là biết tận dụng cái khoản “thời gian vàng”ít ỏi lúc ban trưa.
Giá như Đức không đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho Thanh, giá như Đức ăn chơi, trụy lạc để rồi bà phải trả miếng vì ông đã “ăn chả”thì bà phải “ăn nem”. Giá như Đức vũ phu…thì đi một nhẽ, đằng này Đức đã hết lòng vì Thanh, cả cái ngõ nhỏ đông đúc dân cư nơi mà hai vợ chồng Đức đang sinh sống, ai cũng phải tấm tắc ngợi khen anh, ngợi khen cả cô vợ xinh đẹp của anh nữa. Vợ chồng yêu thương nhau đến thế, sao lại nỡ bội tình. Đức không thể lý giải được sự thật đau xót này. Có lẽ là Thanh muốn tìm “của lạ”, “chán cơm, tìm đến phở”như người đời vẫn nói. Đức không thể ngờ rằng chính người vợ yêu quý của mình đang là một nhân vật trong các câu chuyện có chủ đề “nhà nghỉ ban trưa”… Rõ ràng là cặp tình nhân có cô vợ của anh đã chọn ngày đầu tuần và ngày cuối tuần để hú hí với nhau, còn những ngày khác, ai dám chắc là họ không “vui vẻ”như vậy. Càng nghĩ, Đức càng thấy tan nát cõi lòng.
Đã sang giờ làm việc buổi chiều, mà Đức vẫn gục đầu đau xót suy nghĩ. Đức giật mình khi có ai đó vỗ vào vai anh và nói:
- Này, dậy làm việc đi chứ. Mệt hay sao mà gục đầu mãi thế?
Đức không muốn ngẩng bộ mặt đau khổ nhìn các đồng nghiệp, vẫn giữ nguyên tư thế gục đầu, anh nói:
- Mình đau đầu lắm, để cho mình nghỉ một lúc,
Một người khác ngồi gần thấy vậy lên tiếng:
- Này Đức à! Cậu mệt thế thì nên về nghỉ đi. Cậu có đi xe máy về được không hay để tớ đưa cậu về, hay gọi vợ cậu đến đón nhé?
Đức vội xua tay:
- Đừng! Đừng gọi cho cô ấy, mình tự về được.
Đức thu dọn rồi ra về, mọi người trong phòng nhìn theo, chắc rằng chẳng có ai thấu hiểu nguyên nhân nỗi đau của Đức lúc này…
Vẫn như thường lệ, hết giờ làm việc, Thanh đứng đợi Đức đến đón trước cửa cơ quan của mình. Đợi mãi chẳng thấy chồng đâu, Thanh phải gọi điện vào di động của Đức, giọng bực bội:
- Sao mãi đến giờ mà anh vẫn không đến đón em?
Đức trả lời khô khốc:
- Tự lo mà về! Không đón đưa gì hết. Không bao giờ nữa!
Thanh giận quá. Sao hôm nay Đức lại đối xử với mình như vậy. Đã không đến đón, lại còn xẵng giọng. Thanh ức muốn khóc, gọi xe ôm đưa về.
Về đến nhà, Thanh cứ tưởng Đức đang còn ở đâu đó ngoài đường, nào ngờ Đức đã nằm trên giường từ lúc nào. Bình thường sau một ngày làm việc là những phút hai vợ chồng tranh nhau bế con và hạnh phúc khi ngắm con hóng chuyện. Thế mà hôm nay Đức nằm đó, chẳng ngó ngàng đến con. Con bé đang “a gư, a gư”với người giúp việc.
Thanh ôm con, thơm thít một lúc rồi trao nó cho người giúp việc, đi vào bếp. Thanh cố tình tạo nên những tiếng va chạm loảng xoảng cho bõ tức. Ây vậy mà Đức vẫn không chịu ra giúp Thanh như mọi ngày…
Thanh bắt đầu lo lắng: “Hay là Đức bị ốm thật. Nhưng ốm thì ốm, vẫn có thể nhẹ nhàng và tình cảm với vợ con chứ. Hay là mệt quá đâm ra cáu bẳn”. Nghĩ vậy Thanh đến bên chồng:
- Anh bị ốm à, hay là có gì bực mình. Thái độ của anh hôm nay lạ lắm.
Đức quát lên:
- Lạ lắm ư? Cô thấy thái độ của một thằng đàn ông bị cắm sừng thế này là lạ lắm sao?
Thanh giật mình chột dạ:
- Anh nói năng lăng nhăng gì thế?
Đức chua chát:
- Tôi nói năng lăng nhăng ư? hay cô là người đàn bà lăng nhăng? Cô đổ đốn như thế từ bao giờ vậy?
Thanh định quay đi, Đức liền gọi giật lại:
- Hãy mở điện thoại của tôi ra mà xem lời cảnh cáo dành cho cô, thật là nhục nhã!
Thanh hồi hộp đến bên bàn, cầm di động của Đức, tay run run mở mục tin nhắn, mặt Thanh biến sắc trước tin nhắn:
“Trưa nay anh đã tận mắt thấy tình địch dắt tay vợ mình vào nhà nghỉ rồi chứ. Nhờ anh chuyển lời cảnh cáo của tôi đến vợ anh rằng: “Hãy tránh xa người đàn ông của tôi ra, nếu không, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy sẽ bị biến dạng đấy”.
Thanh rùng mình dập máy, đi nhanh vào bếp như muốn trốn chạy khỏi sự thật…Thanh còn có thể nói gì đây, khi mà bằng chứng của tội lỗi đã rành rành ra đấy, có lẽ chỉ còn cậy nhờ vào lòng bao dung, vị tha của người chồng.
Còn Đức thì chẳng lúc nào quên được hình ảnh vợ mình tay trong tay với một người đàn ông xa lạ vào nhà nghỉ. Không biết ngoài mình và người đàn ông kia còn có ai nữa được tận hưởng tình yêu mãnh liệt nồng cháy của cô ấy. Nỗi đau này chẳng biết bao giờ nguôi…
Đức trở nên khó tính, khó tính với tất cả mọi người và khó tính với cả đứa con gái bé bỏng. Bây giờ mỗi lần con khóc, Đức không còn đủ kiên trì để dỗ dành nó như truớc nữa. Đành rằng đứa trẻ bao giờ cũng vô tội nhưng chính người mẹ đã làm cho tình yêu của người cha đối với con bị vơi đi. Trước sự ngoại tình của vợ, có người đàn ông nào dám tin chắc rằng đứa con của vợ cũng là đứa con máu thịt của mình.
Làm sao bây giờ? Giá như Đức không yêu Thanh nữa thì chỉ cần hai người dắt nhau ra uỷ ban là ai đi đường nấy, nhưng Đức lại quá yêu vợ nên mới quá khổ đau như thế. Dạo này chẳng thấy có tin nhắn nào vào máy nữa, cộng với thái độ tỏ ra biết ăn năn hối lỗi của Thanh, rồi nét mặt luôn luôn buồn lo của vợ, làm cho Đức mủi lòng quá…thương quá... mà vẫn giận quá!
Suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng Đức đi đến quyết định: Đưa con đi giám định ADN. Nếu con bé là con anh, anh sẽ cho Thanh một cơ hội. Còn nếu có kết quả ngược lại thì có lẽ chỉ còn cách chia tay. Quyết định của anh được Thanh hưởng ứng ngay tuy rằng cô rất buồn. Buồn vì cô đâu có phản bội anh ngay từ những ngày đằm thắm của tuần trăng mật. Nhưng cô hưởng ứng việc này vì cô biết ADN sẽ giúp cô khẳng định với chồng mình rằng đứa con mà anh đang nghi vấn kia chắc chắn là con của anh. Cô nhanh nhẹn cùng chồng đưa con đi xét nghiệm ADN. Quả thật chuyện ngoại tình của cô chỉ mới xảy ra gần đây nhưng nói ra điều ấy vào lúc này chắc Đức chẳng tin đâu. Cách hay nhất là nhờ ADN nói hộ. Thanh hy vọng cái kết quả xét nghiệm sẽ giúp Thanh níu giữ được người chồng mà Thanh luôn yêu quý. Thanh biết mình đã không đủ nghị lực để vượt qua những cám dỗ của cuộc đời. Những buổi trưa tự do, những khu nhà nghỉ yên tĩnh, những cuốn băng tươi mát đã kéo Thanh vào tội lỗi…Thôi, phải quyết tâm vĩnh biệt những thứ đó để giữ lấy Đức, giữ lấy cái gia đình nhỏ bé mà Thanh đã rất yêu quý nó…
Thanh không hồi hộp chờ đợi kết quả xét nghiệm, nhưng cô mong chóng có nó trong tay Đức để giúp anh bớt đi căng thẳng, đồng thời giúp anh sớm nguôi dần cơn đau khổ vì cô. Còn Đức thì thấp thỏm chờ mong ngày nhận kết quả. Anh cầu mong ADN đừng phủ nhận. Anh sẽ không chịu nổi nếu anh không phải là cha của con bé.
Và bây giờ Đức đã có tờ kết quả trong tay khẳng định chính xác con bé là giọt máu của anh. Anh đã lấy lại thăng bằng, nghĩ đến những lúc chính mình vì giận cá chém thớt, đã hắt hủi đửa con vô tội của mình, anh thấy hối hận vô cùng. Bây giờ, anh thấy yêu thương con mình hơn bao giờ hết. Và anh hiểu rằng càng yêu con, thì càng không thể chia tay với mẹ của nó. Anh sẽ tha thứ cho vợ một lần, nhưng dứt khoát chỉ một lần thôi.

*** Thông tin cá nhân và địa điểm đã được thay đổi !

CGAT-TRUNG TÂM PHÂN TÍCH ADN VÀ CÔNG NGHỆ DI TRUYỀN

Hà Nội: 445 Đội Cấn, Q. Ba Đình. 024 3728 2496- 0907737678

HCM : Tòa nhà The Address, 60 Nguyễn Đình Chiểu, P Đa Kao, Q1.
Hotline 094 707 3237 7

Đà Nẳng: 96 Triệu Nữ Vương, Q. Hải Châu, ĐT : 0947 928 497

https://ww.cgat.vn
https://phantichadn.vn

Bây giờ, sự xuất hiện của Toàn làm cho quan hệ vợ chồng, con cái của Thắng trở nên căng thẳng. Thôi! Tốt nhất là Toàn kh...
17/03/2021

Bây giờ, sự xuất hiện của Toàn làm cho quan hệ vợ chồng, con cái của Thắng trở nên căng thẳng. Thôi! Tốt nhất là Toàn không nên đến nhà Thắng nữa…

TÌNH ANH EM

Toàn đang đứng trước cửa nhà Thắng. Ngôi nhà khá to, kín cổng cao tường. Trong sân một con béc giê lừng lững đang vẫy đuôi mừng rỡ khi nhận ra người quen. Không hồi hộp như lần đầu đến đây, nhưng hôm nay Toàn vẫn rất lưỡng lự. Không biết có nên bấm chuông không đây? Ai sẽ là người ra mở cửa cho anh? Nếu là cô ô shin hay là Thắng thì tốt quá. Còn nếu là vợ của Thắng thì liệu anh có chịu nổi ánh mắt lạnh lùng của cô ấy không? “Không, mình không nên đến đây nữa, sẽ mãi mãi không đến nữa”.
Anh ghìm những giọt nước mắt buồn tủi, lui bước ra đi: “Thắng ơi! Hãy hiểu cho anh, anh không muốn gây phiền phức cho cái gia đình đang hạnh phúc, ấm êm của chú nữa. Anh chỉ cần biết rằng anh đã tìm thấy chú, thế là đủ rồi”.
Tuổi thơ của Toàn gắn liền với những kỉ niệm buồn. Mẹ anh mất đi khi Thắng mới chập chững bước đi, còn anh, lúc đó đã sáu tuổi. Anh chỉ nhớ là sau khi mẹ mất, bố lấy vợ khác. Cuộc sống đói nghèo làm cho gia đình anh luôn luôn lục đục. Cha và mẹ kế của Toàn chửi bới nhau như cơm bữa. Và sau mỗi lần như vậy, anh là cái b**g xung để bố trút lên người anh những trận đòn vô cớ.
Thế rồi một hôm, khác với thường lệ, thay vì bị đòn, bố đã mặc cho anh một bộ quần áo đẹp nhất, mua cho anh một gói kẹo vừng, thứ mà anh thích nhất hồi đó, rồi khăn gói dẫn anh đi…Anh chỉ biết rằng đi khá lâu, đi mỏi rời cả chân mới đến một quán cơm. Bố và người chủ quán nói những gì với nhau anh không được biết. Sau đó, chủ quán sai anh xuống bếp lấy cái chổi. Khi anh quay lên nhà thì bố của anh đã biến mất. Anh la khóc thảm thiết tìm bố, nhưng vô vọng. Từ đó không bao giờ anh nhìn thấy bố nữa…Không biết anh đã bị bán hay bị cho đi trong lần đó.
Một chi tiết nữa mà Toàn không quên, đó là cái tên của em trai mình, anh còn nhớ, khi em trai lọt lòng, bố mẹ anh bàn nhau đặt tên cho con. Anh nhớ mãi câu nói của bố:
- Thằng lớn là Toàn thì thằng nhỏ nên đặt là Thắng. Nhà mình nghèo cứ đặt cho nó là Thắng, mong sau này nó thắng được cái đói, cái nghèo.
Lục lọi trong trí nhớ, Toàn quyết tâm tìm về cội nguồn của mình, mong gặp lại người bố, gặp lại em trai. Vất vả lắm anh mới tìm được mái nhà năm xưa. Nhà đã có chủ mới, chẳng có một ai thân thiết với anh. Một cụ già hàng xóm, người đã chứng kiến giờ phút lâm chung của bố anh, đã kể lại với anh những gì bà nhớ được. Hồi đó, sau khi đã cho đi đứa con trai và cam kết không được gặp nó nữa, bố anh luôn luôn sống trong dằn vặt, nhớ thương và ân hận. Chỉ vì nhu nhược trước người vợ lẽ mà ông phải làm cái việc thất đức đấy. Lúc đó ông thương nó quá, muốn nó ra đi để thoát khỏi những trận đòn sau mỗi lần cái nhau với người vợ lẽ tai ác ấy. Ông nghĩ, dù ở đâu, có đói, có nghèo một chút, có khổ sở một chút, thì ít nhất nó cũng không bị đòn một cách vô tội như khi ở trong chính ngôi nhà của cha nó. Chẳng bao lâu, bố của Toàn lâm bệnh nặng. Những lúc mê sảng, ông thường gọi tên của Toàn và cầu mong con trai tha thứ cho mình. Trước khi nhắm mắt, ông chỉ mong ước một điều: “Xin trời đất hãy thương lấy hai đứa con trai của tôi, hãy dẫn lối, đưa đường cho chúng nó tìm lại được nhau, để chúng được yêu thương nhau và chăm sóc cho nhau”. Ông gửi thằng thứ hai (tức là Thắng bây giờ) cho một người đàn bà nhân hậu nhất trong làng. Sau này Thắng được một gia đình khá giả trên thị xã nhận làm con nuôi vì họ không có con.
Nhờ sự tận tình giúp đỡ của rất nhiều người và nhờ vào nỗ lực của bản thân, Toàn đã tìm được người thân duy nhất của mình, đó là Thắng, em trai của anh. Niềm vui hội ngộ chưa được bao lâu, thì phiền toái đã xảy ra, khiến cho người em trai của Toàn lâm vào tình trạng khó xử. Và bản thân anh mỗi lần đến với em, là một lần đắn đo, do dự.
Vốn là đứa trẻ sớm bị vứt vào đời, Toàn rất nhạy cảm với những ánh mắt lạnh lùng, với những lời nói miệt thị. Tuy rằng, cuộc sống của anh giờ đây đã khá hơn. nghề nghiệp của anh đã ổn định. “Trông lên thì chẳng bằng ai” nhưng “trông xuống thiên hạ thì chẳng ai bằng mình”. Toàn bằng lòng với hoàn cảnh hiện tại. Lâu lắm rồi, anh không bị ai nhìn mình với ánh mắt như của cô em dâu. Ánh mắt ấy như nói với Toàn rằng: “Đừng có thấy người sang mà bắt quàng làm họ”. Gần đây đứa con gái lớn của Thắng cũng có những biểu hiện giống mẹ nó: Khinh thường và thậm chí đã có lúc buông ra những lời nói khó nghe, khiến anh không chịu nổi.
Đã nhiều lần, Thắng nổi nóng với vợ, với con vì cách cư xử nói năng của họ làm tổn thương người anh trai của mình. Thắng thương anh trai và muốn làm tất cả để hài lòng anh. Hoàn cảnh của Thắng thừa sức để Thắng có thể thực hiện được điều đó. Nhưng tất cả những cái đó không làm cho Toàn vui vẻ, thoải mái. Nhiều lúcToàn nghĩ, giá như Thắng cũng bình dân như anh: Không địa vị, không giàu có, thậm chí, còn nghèo khổ hơn anh thì có khi lại hay hơn nhiều. Anh chỉ cần có tình yêu thương, gắn bó giữa hai anh em chứ anh đâu có cần gì khác.
Bây giờ, sự xuất hiện của Toàn làm cho quan hệ vợ chồng, con cái của Thắng trở nên căng thẳng. Thôi! Tốt nhất là Toàn không nên đến nhà Thắng nữa…
Về phần Thắng, tự nhiên thấy anh không đến chơi thường xuyên với mình, đâm ra nhớ thương anh và cảm thấy có lỗi với anh. Là người thông minh, Thắng hiểu ngay nguyên nhân sự nhãng ra của người anh. Vì vậy, tuy rất bận rộn với công việc của công ty, anh vẫn quyết định bỏ ra mỗi tuần một buổi để đến chơi với anh trai. Thế là, hai anh em lại thường xuyên gặp nhau, nhưng không phải ở vi - la của Thắng mà là ở căn nhà lắp ghép của Toàn. Thắng đã sắm cho anh trai một chiếc điện thoại di động để thỉnh thoảng hai anh em còn trò chuyện với nhau khi không có điều kiện gặp mặt. Mỗi lần đến với Toàn là một lần Thắng khệ nệ bê những món ăn, những đồ dùng mà Thắng tự cảm nhận được là anh mình sẽ thích. Mỗi lần như vậy, người anh rất cảm động: “Anh chỉ cần chú đến với anh, anh không giàu có như chú nhưng anh cũng không thiếu thốn gì. chú đừng lo cho anh nhiều quá như thế”.
Một hôm, trước khi chia tay anh ra về, Thắng dè dặt nói nhỏ:
- Anh à, có điều này em rất ngại phải nói với anh, nhưng vì vợ em nó có ý muốn thế nên em ….khó xử quá..
Toàn đáp:
- Chú cứ nói đi, đã là anh em thì có gì mà ngại ngùng kia chứ. Tình cảm của chú đối với anh thế nào chẳng lẽ anh lại không biết sao?
Thắng mạnh dạn:
- Cô ấy bảo rằng hai anh em mình nên đi xét nghiệm ADN xem có cùng huyết thống không? Anh à, anh cứ nghĩ đi, nếu anh đồng ý thì ta đi, còn nếu không thì thôi, coi như em chưa nói gì nhé.
Thắng ra về, Toàn lững thững đi vào trong nhà. Lời đề nghị của em dâu nghe thì nhẹ nhàng vậy nhưng sao anh thấy buồn, thấy tủi. Có lẽ lòng tự trọng và danh dự của anh bị tổn thương …
Mấy ngày liền anh đắn đo suy tính: đi xét nghiệm thì sao mà không đi thì sao. Nếu đi xét nghiệm có nghĩa là anh đã chấp nhận bị người ta xúc phạm, nếu không đi thì sẽ không vừa lòng cô em dâu, sẽ không có một bằng cứ xác nhận tình máu mủ ruột thịt của hai anh em. Cô ấy sẽ có lí do để mặt nặng mày nhẹ, tiếng bấc tiếng chì với em trai của anh, làm khó cho chú ấy…Thôi, thà mình chịu thua thiệt một chút, còn hơn để cho em trai phải khó xử với vợ, với con. Cuối cùng anh đã đi đến quyết định vì sự êm ấm của gia đình người em, anh sẽ cùng Thắng đi xét nghiệm ADN theo yêu cầu của em dâu.
Đã xác định rồi thì còn gì phải do dự nữa, anh gọi điện cho Thắng và hẹn ngày ra Hà Nội làm xét nghiệm. Nhận được điện của anh, Thắng cảm ơn rối rít:
- Em thực sự cảm ơn lời chấp nhận của anh, em cũng rất muốn anh tha lỗi vì đã yêu cầu anh làm việc này. Hôm tới, em sẽ thuê một chuyến xe về Hà Nội. Em sẽ cho vợ và con gái em đi cùng. Cứ coi như là đi chơi thăm thủ đô, đàn bà họ hay đa nghi, cho cô ấy ra, tận mắt chứng kiến người ta lấy mẫu của anh em mình để xét nghiệm, sau này còn thắc mắc nữa là không xong với em đâu.
Toàn nhẹ nhàng khuyên em:
- Chú phải thông cảm với cô ấy và chiều ý cô ấy, hoàn cảnh của vợ chú khác chúng ta nhiều. Cô ấy có đầy đủ tình thương của cha mẹ từ nhỏ, nhà lại đông anh chị em, cô ấy không thể hiểu hết được tình cảm thiêng liêng của hai anh em chúng mình, cả nhà chỉ có hai anh em mà sớm đã bị cô đơn, sớm đã bị chia lìa. .
Thế là một ngày nghỉ cuối tuần, bốn người trên một chiếc taxi ra Hà Nội. Họ đi thẳng đến Trung tâm phân tích ADN để xin xét nghiệm quan hệ anh em. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục xét nghiệm, họ trở về nhà nghỉ, để chuẩn bị cho một chương trình tham quan và vui chơi ở Hà Nội trong thời gian chờ lấy kết quả xét nghiệm.
Ngày lấy kết quả xét nghiệm cũng là ngày họ rời Hà Nội. Trước khi trở về thành phố cảng, một chiếc taxi lại đưa họ qua Trung tâm phân tích ADN. Nhận tờ kết quả xét nghiệm với dòng kết luận nổi bật: “Là hai anh em ruột”. Toàn và Thắng bắt tay nhau, ôm nhau, cả hai đều vô cùng cảm động. Người em nói:
- Bây giờ thì chẳng ai chia lìa được anh em mình nữa, phải không anh? Mọi việc diễn ra tốt đẹp đúng như dự đoán của chúng ta . Anh hãy cho em được bù đắp mọi thiệt thòi mà anh phải chịu từ thời thơ ấu nhé.
Vợ Thắng đứng cạnh cũng hoà theo thanh minh:
- Anh Thắng nói phải đấy, bác Toàn cứ để anh ấy chăm lo cho. Hai người là hai anh em ruột của nhau mà chẳng giống nhau mấy nên em cũng có chút hoài nghi. Mong bác bỏ qua những điều không nên, không phải của mẹ con em.
Toàn vui vẻ:
- Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi mà. Anh chỉ mong cô chú hiểu anh. Anh không mong gì hơn cả. Thôi, chúng mình cám ơn mọi người rồi về luôn cho sớm sủa.

CGAT-TRUNG TÂM PHÂN TÍCH ADN VÀ CÔNG NGHỆ DI TRUYỀN

Hà Nội: 445 Đội Cấn, Q. Ba Đình. 024 3728 2496- 0907737678

HCM : Tòa nhà The Address, 60 Nguyễn Đình Chiểu, P Đa Kao, Q1.

Hotline 094 707 3237 7

Đà Nẳng: 96 Triệu Nữ Vương, Q. Hải Châu, ĐT : 0947 928 497
https://ww.cgat.vn

https://phantichadn.vn

Vậy là tôi trở thành bác sĩ bất đắc dĩ của chị rồi đó.Thế tin đồn chị là con nuôi của cụ có lâu chưa?Nó xuất hiện từ khi...
24/12/2020

Vậy là tôi trở thành bác sĩ bất đắc dĩ của chị rồi đó.Thế tin đồn chị là con nuôi của cụ có lâu chưa?
Nó xuất hiện từ khi nghe mong manh cụ làm di chúc
NỖI BUỒN THỪA KẾ
Khách mở hàng của Trung tâm hôm đó là một phụ nữ và một ông già. Dìu ông cụ từ xe taxi vào, chị phụ nữ ghé sát tai ông cụ và nói to:
- Bố ngồi xuống đây để các bác sĩ khám sức khoẻ cho bố nhé.
Ông cụ gật đầu ngồi xuống ghế, trách con gái:
- Bố có ốm đau gì đâu mà khám, chỉ vẽ chuyện.
Người con gái quay sang tôi nói nhỏ:
- Bố em gần 80 tuổi rồi, tai đã nghễnh ngãng, mắt kém lắm. Em dỗ mãi mới đi đấy. Chị cho em làm xét nghiệm ADN giữa em với ông cụ nhé.
- Vâng! Xin mời chị làm thủ tục. Chị muốn bí mật việc này với ông cụ chứ? Trông cụ có vẻ buồn quá!
Người phụ nữ chép miệng:
- Đúng là cụ đang rất buồn, buồn vì các con!
Tôi nhìn chị dò hỏi:
- Xem ra, chị không phải là người làm cụ buồn. Tại sao phải dấu cụ?
Thấy tôi có vẻ thiện cảm với chị, chị trút bầu tâm sự:
- Em xót xa cụ còn chẳng hết nữa là. Sau khi cụ nghe tin đồn em chỉ là con nuôi của cụ, cụ bực lắm cứ khăng khăng với em rằng đó chỉ là những tin đồn bậy. Em ngỏ ý muốn đi xét nghiệm nhưng cụ phản đối quyết liệt vì vậy em phải dấu cụ. Chị nhớ hộ em là xong xuôi mọi việc chị viết cho em một vài chữ giả vờ là đơn thuốc, bởi vì chắc chắn sau đây em sẽ đưa cụ đi cắt thuốc bắc ở trên phố. Dạo này cụ kém ăn, kém ngủ lắm.
Tôi gật đầu nói đùa:
- Vậy là tôi trở thành bác sĩ bất đắc dĩ của chị rồi đó.Thế tin đồn chị là con nuôi của cụ có lâu chưa?
- Nó xuất hiện từ khi nghe mong manh cụ làm di chúc. Trong bản di chúc, cụ có ý dành cho em một phần lớn tài sản của cụ, tuy em là con út lại là đứa con gái duy nhất trong nhà. Các anh trai và các chị dâu của em tỏ ra bất bình với quyết định của cụ và làm toáng lên, rồi đồn đại linh tinh, oán trách cụ. Họ bảo rằng, sau khi cụ có 3 người con trai, cụ rất mong có một đứa con gái. Thế rồi cụ đã đưa em về, khi em còn rất nhỏ. Họ còn đồn rằng cụ muốn có thêm một con gái chỉ cốt để thoát cảnh “tam nam bất phú”.
Ba anh trai em thì không chăm chỉ học hành nên đều rẽ ngang, rẽ tắt. Chỉ có em là tốt nghiệp đại học. Vì vậy, cụ lại càng quý em. Trước kia, anh em chúng em cũng khá gắn bó với nhau. Nhưng từ khi ra ở riêng, mọi quan hệ trở nên phức tạp. Và bây giờ trong mắt các anh, các chị dâu, em giống như một người ngoại tộc đến tranh giành quyền thừa kế của họ. Quan hệ anh em trong nhà xấu đi, đó là nỗi buồn lớn nhất đối với tuổi già của cụ. Đã nhiều lần em nói với bố rằng: “Con là con gái, lại là con út, bố đừng tỏ ý ưu ái con nhiều, khiến con trở thành đối địch với các anh, các chị. Con không muốn như vậy và con thấy rất khó xử”. Nhưng ông cụ cứ khăng khăng rằng: “Bố không phân biệt trai gái, không phân biệt trưởng thứ gì hết, đứa nào có hiếu, đứa nào thương bố, bố thương lại”. Cụ không tán thành với cách nghĩ của em nên em phải quay ra thoả thuận với các anh các chị: “Xin các anh các chị cứ tạm thời vui vẻ chiều theo ý của bố để bố thanh thản sống nốt quãng đời còn lại, sau này khi cụ đã ra đi, anh em mình sẽ bàn bạc mọi thứ. Tất cả mọi thứ còn đấy, anh chị muốn phân chia thế nào em cũng chấp nhận”. Em nói thế và thật lòng nghĩ thế nhưng hình như mọi người không tin. Thậm chí chị dâu út của em còn cười khẩy quay mặt đi. Thực ra quyền lợi vật chất ai cũng muốn hưởng, nhưng hưởng nó để rồi mất đi tình nghĩa anh em thì em không hề muốn. Em cũng đâu có khổ sở, khó khăn về kinh tế để đến nỗi phải tranh giành quyền lợi với các anh các chị. Chị nghĩ mà xem dòng họ nào ít nhất cũng phải gặp nhau vài lần trong năm vào những dịp giỗ, tết, những dịp cưới xin… Chẳng nhẽ vì chút quyền lợi vật chất mà không thèm nhìn mặt nhau ngay cả những ngày ấy sao? Lắm lúc nghĩ cũng buồn lắm chị ạ. Mà các ông anh của em cũng thật là đáng trách. Không biết giữ gìn lấy tình nghĩa anh em, cứ để các chị dâu chi phối. Cũng ít quan tâm đến bố, thỉnh thoảng lắm mới về thăm cụ. Thấy vợ chồng em thăm nom cụ thường xuyên thì lại nói là: "Nó biết lấy lòng ông già”. Làm con mà biết lấy lòng cha mẹ thì đáng khen chứ đâu đáng trách phải không chị? Em đi xét nghiệm lần này cũng để biết sự thật và em rất muốn biết sự thật. Nhưng kết quả xét nghiệm dù thế nào thì em vẫn là con gái của bố vì bố đã yêu em, yêu em hơn tất cả những người con đẻ của bố và em cũng vậy. Tình cảm đó không thay đổi, không phụ thuộc vào kết quả xét nghiệm ADN.
Nhưng khi sự thật đã sáng tỏ, em sẽ hiểu được những lời đồn đại của các anh các chị là đúng hay sai, trên cơ sở đó em sẽ có cách xử lý số tài sản mà ông cụ sẽ để lại cho em sau khi cụ mất. Đương nhiên về lý em được toàn quyền thừa kế phần tài sản mà bố để lại. Nhưng con người ta, sống với nhau phải có tình và em rất muốn là hạt nhân níu giữ lấy tình nghĩa anh em lại với nhau sau khi bố em mất. Vì vậy em sẽ lấy cái tình ra để xử lý mọi việc.
Nghe tâm sự của chị, tôi đồng tình với chị và nói nhỏ:
- Ông cụ đã ưu ái chị quả là không nhầm. Bây giờ chị sang phòng bên để cô y tá lấy mẫu của chị cho cụ đỡ nghi ngờ.

*** Thông tin cá nhân và địa điểm đã được thay đổi !
Trung Tâm CGAT - Việt Nam

Hà Nội: 445 Đội Cấn, Q. Ba Đình. 024 3728 2496- 0907737678
HCM : Tòa nhà The Address, 60 Nguyễn Đình Chiểu, P Đa Kao, Q1.
Hotline 094 707 3237 7
Đà Nẳng: 96 Triệu Nữ Vương, Q. Hải Châu, ĐT : 0947 928 497
https://ww.cgat.vn
https://phantichadn.vn

- Tôi có quan hệ gì với cô ấy đâu mà tôi có đứa con này chứ. Mà đứa này tuy mới đẻ ra đã thấy giống hệt một người khác. ...
22/04/2020

- Tôi có quan hệ gì với cô ấy đâu mà tôi có đứa con này chứ. Mà đứa này tuy mới đẻ ra đã thấy giống hệt một người khác.
- Đã chắc chắn là không quan hệ gì với người ta sao còn bế con của người ta đi xét nghiệm với mình. Anh thích vứt tiền qua cửa sổ thế sao? Anh tưởng anh nói thế sẽ có người tin anh à?

MỘT KIỂU ĐÀN ÔNG
Nhiều nhà báo thường hỏi tôi cùng một câu làm tôi vẫn nhớ mãi:
- Trong những trường hơp đến xét nghịêm ADN, trường hợp nào làm chị phẫn nộ nhất?
Tôi trả lời ngay, không cần suy nghĩ:
- Những trường hợp đó đều rơi vào các anh chàng nhận được kết quả là con của mình. Số người này, tuy chiếm một tỷ lệ không đáng kể, nhưng có phản ứng khá quyết liệt. Và câu đầu tiên khi họ có tờ kết quả trong tay là: "Nó không thể là con tôi!".
Thật đáng buồn khi người cha từ chối đứa con ruột của mình. Họ chỉ dựa vào những nhận xét bên ngoài, những suy nghĩ chủ quan của bản thân và phủ nhận kết quả xét nghiệm mang tính khoa học rất cao này. Cũng có thể họ không nghi ngờ tính chính xác của công nghệ này nhưng họ nghi ngờ tính trung thực của những người đang giúp họ tìm ra sự thật. Và cũng không loại trừ trường hợp họ cần có một kết quả để từ đó thực hiện một ý đồ như mong muốn.
Anh thanh niên đang ngồi trước mặt tôi đây là một trong số những anh chàng như vậy. Mặc dù tôi đã khẳng định như đinh đóng cột với anh rằng:
- Đứa trẻ này chắc chắn là con anh, kết quả này hoàn toàn chính xác!
Nhưng anh ta vẫn không chịu, và câu chuyện qua lại giữa chúng tôi vẫn không kết thúc được:
Anh ta nói nghe thật vô lý:
- Tôi có quan hệ gì với cô ấy đâu mà tôi có đứa con này chứ. Mà đứa này tuy mới đẻ ra đã thấy giống hệt một người khác.
- Đã chắc chắn là không quan hệ gì với người ta sao còn bế con của người ta đi xét nghiệm với mình. Anh thích vứt tiền qua cửa sổ thế sao? Anh tưởng anh nói thế sẽ có người tin anh à?
Anh chàng vẫn cố thanh minh:
- Nhưng vì cần có một cái giấy chính thức khẳng định để tiện việc giải quyết quan hệ với nhau nên tôi phải làm.
- Thế thì anh đã có tờ kết luận chính thức đấy rồi, có chữ kí của tôi, có dấu đỏ hợp pháp đấy thôi. Anh cứ theo đó mà giải quyết.
Anh chàng lộ vẻ nghi ngờ:
- Liệu có nhầm mẫu không chị, đứa bé này không thể là con tôi mà Trung tâm lại kết luận nó là con tôi.
Tôi đã quen với những trường hợp khăng khăng không nhận con như vậy. Tôi lắc đầu nói với anh ta:
- Anh lạ thật. Nếu chúng tôi nhầm mẫu thì làm sao nó lại là con anh được. Chúng tôi có tài thánh cũng không thể vớ ngẫu nhiên được một đứa trẻ ở ngoài đời mang dòng máu của anh. Còn nếu anh vẫn nghi ngờ kết quả này thì xin mời anh hãy đi xét nghiệm ở một nơi khác cho khách quan và sau đó đưa kết quả về đây chúng ta cùng xem xét. Nếu kết quả lệch nhau thì chúng ta, gồm: Chúng tôi, anh và đơn vị xét nghiệm kia sẽ cùng nhau bàn bạc, có thể cùng nhau ra toà để giải quyết dứt điểm. Tôi không thể ngồi đôi co với anh mãi được, mong anh hiểu cho, công việc của chúng tôi là tìm ra sự thật, không chiều theo ý muốn của bất kì ai.
Tôi đã nói đến thế mà anh ta vẫn cố tình không hiểu:
- Nhưng tôi đã xem bói rồi, Thày bói khẳng định đây không phải con của tôi.
- Thế thì khổ cho anh rồi. Thầy bói thì nói một dằng, chúng tôi lại nói một nẻo. Vậy thì anh phải tự chọn lấy một thôi. Nếu tin thầy bói, thì anh chỉ việc xé bỏ cái kết quả này đi. Chỉ tiếc cho anh, tưởng rằng bỏ tiền ra để mua được sự thanh thản. Nhưng thanh thản đâu chẳng thấy, chỉ thấy mua thêm bức xúc vì quá đa nghi.
- Thế tại sao cô ấy mang thai mới có chín tháng đã đẻ hả chị?
- Sao anh biết là chín tháng. Anh đã nói là anh chẳng quan hệ gì với cô ấy cơ mà?
Anh ta im lặng vì lời nói sau đã mâu thuẫn với lời nói trước. Tuy vậy tôi cũng trả lời anh:
- Có người mới chửa có tám tháng đã đẻ mà con của họ vẫn bình thường. Anh đừng lấy hết lý do này, đến lý do kia để từ chối đứa con của mình nữa. Thôi, anh về đi. Tôi không còn gì để nói với anh nữa.
Người thanh niên vẫn chưa hết ấm ức, nhưng đành phải ra về.
Ngay ngày hôm sau, tôi liên tiếp phải trả lời điện thoại cho một khách hàng. Tuy người khách không xưng tên, nhưng tôi vẫn nhận ra cái giọng đầy vẻ nghi ngờ của anh. Anh chính là người hôm qua, đã xoay xở, vặn vẹo tôi suốt mấy tiếng đồng hồ :
- Chị ơi, cách đây mấy hôm có cô nào tên là…. đến tìm chị không? có cô nào điện thoại đến nhờ chị giúp việc gì không?
Tôi hết sức bất bình khi anh ta hỏi tôi những câu mang tính xúc phạm bản thân tôi như vậy. Nhưng tôi vẫn phải trả lời anh ta:
- Anh cứ thử đóng vai cô gái ấy đi. Nếu anh không mua chuộc được tôi, thì cô gái kia cũng không làm nổi việc đó. Mong anh đừng sống trong hoài nghi như vậy, và đừng quấy nhiễu chúng tôi nữa.
Mãi mấy ngày sau anh ta quay lại Trung tâm, với điệu bộ mềm mỏng và thân thiện hơn:
- Thôi thì phải chấp nhận kết quả phân tích của khoa học thôi chị ạ. Nhưng chị có thể cho tôi thêm một bản kết quả nữa được không ạ? Tốn bao nhiêu tôi xin trả.
- Đương nhiên là được, mấy tờ giấy có đáng là bao mà anh phải trả tiền, anh muốn có mấy tờ kết quả?
Anh ta tỏ vẻ vui mừng:
- Tôi chỉ xin hai tờ thôi, nhưng một cái kết luận là con, còn một cái không phải là con.
Tôi nghiêm nét mặt, đáp lại một cách rành rọt:
- Tôi có thể cho anh mười tờ hoặc nhiều hơn thế nữa, nhưng chỉ cùng một kết luận “Đứa trẻ là con anh”. Còn yêu cầu thay đổi kết quả thì không thể.
Anh chàng dè dặt:
- Tôi bị cô ta lừa và cũng chỉ một lần chung đụng với cô ấy thôi.
Tôi nói:
- Anh ngần này tuổi đầu mà còn bị lừa thì đành chấp nhận hậu quả chứ biết làm sao bây giờ.
- Lần ấy, cô ta rủ tôi vào nhà nghỉ và để tôi yên tâm, cô ta thề rằng, cô ta đã đặt vòng. Cô ta đã bẫy tôi, xin chị hãy thông cảm, cô ta có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi nếu đây là con tôi.
Xem ra, lần này trong lời nói của anh ta có đôi chút thành thật. Nhưng tôi vẫn chỉ lắc đầu:
- Tôi thông cảm với anh, nhưng tôi không thể nghe anh để đổi trắng thay đen được. Anh đừng nì nèo mà mất thì giờ của cả hai bên.
Biết không thể thuyết phục nổi tôi, anh ta lặng lẽ ra về. Và câu chuyện của anh tưởng đi vào quên lãng như những trường hợp tương tự khác.
Khoảng chừng vài tháng sau đó, tôi nhận được một bức thư, bức thư của cô gái đã “lừa” người khách hàng của tôi, theo như lời anh ta đã nói. Trong thư cô gái kể rằng chồng chưa cưới của cô đã bỏ rơi hai mẹ con cô để đi lấy vợ khác. Anh ta đã đưa cho cô một bản phô tô kết quả xét nghiệm với kết luận đứa trẻ mà cô mới sinh không phải là con của anh ấy. Và đấy chính là lý do khiến anh ta buộc phải chia tay với cô. Cô khẳng định tờ kết quả ấy đã sửa trước khi phô tô vì cô chính là người hiểu hơn ai hết ai là cha của đứa bé. Cô không cần anh ta nữa, nhưng cô cần lấy lại danh dự của bản thân trước tất cả mọi người. Khi cô đòi xem bản chính, anh ta viện mọi lý do để khước từ. Cô gái muốn xin tôi một bản gốc để làm sáng tỏ chuyện này. Nhưng rất tiếc là tôi không thể cho cô được vì hôm đến đây làm thủ tục xét nghiệm, cô gái đã không lường trước được sự tráo trở của người tình. Vì vậy, cô đã không ký tên vào tờ đơn xin xét nghiệm. Và theo đúng nguyên tắc của Trung tâm, cô gái sẽ không được nhận kết quả. Tôi viết thư trả lời cô gái, khuyên cô phải tìm mọi cách bắt anh ta cho xem bản gốc. Riêng việc dấu đi bản gốc cũng chứng tỏ sự không minh bạch của anh ta. Còn nếu không được, hãy mang chứng minh thư đến Trung tâm, chúng tôi sẽ xem xét trường hợp cụ thể của cô và cấp lại bản gốc cho cô.
Từ sau lần đó, chúng tôi rút kinh nghiệm, bất cứ cặp vợ chồng nào đến xét nghiệm, chúng tôi đều yêu cầu cả hai người ký vào đơn. Để đảm bảo cả hai đều có bản gốc, tránh mọi sự man trá với những dụng ý xấu như anh chàng sở khanh kia.

*** Thông tin cá nhân và địa điểm đã được thay đổi !

CGAT-TRUNG TÂM PHÂN TÍCH ADN VÀ CÔNG NGHỆ DI TRUYỀN

Hà Nội: 445 Đội Cấn, Q. Ba Đình. 024 3728 2496- 0907737678

HCM : Tòa nhà The Address, 60 Nguyễn Đình Chiểu, P Đa Kao, Q1.
Hotline 094 707 3237 7

Đà Nẳng: 96 Triệu Nữ Vương, Q. Hải Châu, ĐT : 0947 928 497

https://ww.cgat.vn
https://phantichadn.vn

Address

60 Nguyễn Đình Chiểu, P. Đa Kao, Q. 1
Ho Chi Minh City
700

Opening Hours

Monday 08:00 - 12:00
Tuesday 08:00 - 12:00
Wednesday 08:00 - 12:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00
Saturday 08:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Telephone

+84947073237

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trung Tâm Phân Tích ADN & Công Nghệ Di Truyền posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Trung Tâm Phân Tích ADN & Công Nghệ Di Truyền:

Share