30/10/2018
CÁI GÌ RỒI CŨNG SẼ GIÀ
Cơn mưa già cuối mùa thêm bận rộn
Thấy bình minh giấc ngủ vội lẫn trốn
Như thế đó, cái gì rồi cũng sẽ già đi. Nếu không già thì làm sao có mới, có trẻ,... Trong cuộc sống này chỉ nói riêng về cái già đi của tình yêu. "Tình yêu cũng già đi theo năm tháng đó các bạn". Khi tôi mới yêu, tình yêu tha thiết và đẹp lắm, "đẹp tựa những bông hoa ban trong rừng vậy". Rồi thời gian dần trôi, nó bắt đầu lớn. Nó biết quan tâm nhau nhiều hơn, lo lắng cho nhau nhiều hơn và suy nghĩ về chuyện tương lai nhiều hơn "...". Rồi cũng vậy trôi qua, trôi qua nó trưởng thành và dần bận rộn như cơn mưa già cuối mùa nặng trĩu hạt, như giấc ngủ vội vàng ....lẫn trốn khi bình minh ló dạng. Đó là lúc chúng ta đi làm, chúng ta chạy theo đồng tiền, địa vị, "cái danh" mà xã hội, làng xóm, thôn bản họ gắn cho. Chính chúng ta lại bị cuốn vào sự cám dỗ đó mà quên đi rằng, "còn có một người đang chờ ta, một tình yêu ú nu đang tìm gầy ôm" một tình yêu bị bỏ trong hộp, gói thật kỹ và cất nó đi vào trong "túi". Mà ông bà ta thường nói tình yêu đó là vững vàng theo năm tháng. Nhưng thật chất ra trong chính họ tình yêu đó nhợt nhạt và thưa thớt lắm những lần nhớ về nhau, những lần kề vai nhau trong cơn mưa quê mùa thơm hương lúa và quả ngọt. Còn tình yêu thì cũng thầm thì bên tai "khi xưa nghèo tôi sống thật đẹp giữa hai thôn, khi đã đủ tôi sống trong 4 bức tường công việc, khi đã dư dã tôi chết lặng giữa bốn hàng cây!" Nhưng ai cũng vậy, không làm thì lấy gì sống đây, qui luật không cho ai trộn vẹn tất cả, chính vì vậy trước lúc ta thành công thì ta thường mất đi người mà ta yêu thương nhất.
Tâm sự: Hồ Nhựt- ảnh internet