05/02/2026
[5.2.2026 - Lâu lắm rồi mới gặp “người quen”]
Nói lâu lắm chứ thật ra là lần đầu tiên :)) chẳng là hôm nay mình đi một tiệm cafe mới mở, vì sở thích bao năm qua vẫn vậy, vẫn muốn thử những quán mới, những món nước, món bánh mới để tìm kiếm những điều thú vị trong cuộc sống mỗi ngày. Vừa vào thì bạn trong quán đã hỏi rằng mình phải chủ tiệm Aki ko, hơi ngạc nhiên vì không ngờ có ngày mình có cảm giác của người nổi tiếng, và hơi vui vì dù lên cả chục kí thì vẫn có người nhận ra mình của ngày xưa :)) Cảm ơn cô bạn đã nhớ tới mình, nhớ tới Aki Homecafe ấy, dù chỉ mở được 2 tháng thôi nhưng là cả một bầu trời kỉ niệm với mình, nơi mà ước mơ của mình thành sự thật. Giờ mình không còn ở nơi cũ nữa, và cuộc sống cũng nhiều điều đổi thay nhưng mỗi khi nhớ lại, mình vẫn cảm thấy đó như một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp cùng những cảm xúc khó quên.
Mà dạo này mình quên nhiều lắm rồi. Nếu trước đây chỉ lướt qua xíu là nhớ, hay chỉ nói chuyện một lần là nhớ mặt, thì giờ dù nhắc lại tụi mình đã gặp nhau ra sao thì cũng phải một chút mình mới nhớ lại xíu, có khi chẳng nhớ được luôn, phải chăng là triệu chứng sau sinh hen :)) nên nếu mình không nhớ ra, bạn cũng đừng buồn mình quá nhaaa.
Càng đi nhiều tiệm, mình càng mơ ước tới ngày mở được tiệm cafe, tiệm bánh của riêng mình, nơi mình được vùng vẫy với ước mơ, biến những điều mình ấp ủ thành sự thật và đem đến những khoảnh khắc, những thứ, những điều mà mình mong muốn sau khi trải qua sẽ còn gợi nhớ lại xíu xiu gì đó, một cảm xúc, hay một kỉ niệm đẹp.
Mà mình tin vào duyên phận, và bây giờ thì phận của mình đang ở một con đường khác, một trải nghiệm khác. Hi vọng sau khi tốt nghiệp con đường ấy, một tiệm cafe nhỏ sẽ là điểm đến tiếp theo của mình. Mong đến lúc ấy chúng ta sẽ lại gặp lại nhau nhé.
Cô chủ bếp
P.S: cám ơn cô gái nhỏ vì li matcha ngon, miếng bánh chuối thơm và chiếc bánh quy hoa xinh xắn nhé.