16/06/2026
"Theo con, hạnh phúc là gì?"
Đó là câu hỏi Thầy dành cho mình trong buổi trò chuyện hôm qua. Đến giờ, câu hỏi ấy vẫn còn ở lại trong tâm trí mình...
Hạnh phúc là gì nhỉ?
"Hạnh phúc là được yêu thương?"... Nhưng có những lúc ta vẫn buồn dù vẫn được yêu thương mà.
"Hạnh phúc là thành công?"... Nhưng khi đạt được rồi, ta vẫn thấy thiếu thiếu, như còn trống vắng điều gì đó.
"Hạnh phúc là có tiền?"... Nhưng có những người đủ đầy vật chất mà vẫn khổ đau.
..
Khi nhận được câu hỏi này, mình im lặng. Mình suy nghĩ, rồi lại tự phản biện chính những suy nghĩ của mình.
Và rồi, mình thành thật trả lời:
"Con không biết."
Giờ ngẫm lại, mình bất chợt bật cười...
Thật khó hiểu. Mình luôn đi tìm kiếm hạnh phúc, đi học, đi làm điều mình thích, có những mối quan hệ mình trân quý... Nhưng bản thân lại chẳng biết hạnh phúc là gì.
Nhưng có một điều rất khác với mình của năm 20 tuổi.
Nếu khi đó nhận được câu hỏi này, có lẽ mình sẽ cố tìm một câu trả lời thật hay, thật đúng, từ những điều đã học, đã đọc trong sách hay nghe được ở đâu đó.
Còn mình của hiện tại đã biết chấp nhận sự không biết này và sẵn sàng sống cùng nó.
Mình nghĩ hạnh phúc là một định nghĩa rất lớn. Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, và có lẽ câu trả lời ấy cũng thay đổi theo từng giai đoạn của cuộc đời.
Còn ở hiện tại...
Khi mình đang làm đậu hủ. Khi mình đi dưới ánh chiều tà. Khi ngồi cạnh một người mình thương quý. Khi đàn được một bài nhạc hay. Hay khi đang một mình trong sự bình an.
Bất chợt mình nhận ra...
Có những điều không thể hiểu bằng suy nghĩ.
Mà chỉ có thể hiểu bằng trải nghiệm.
Và rồi mình mỉm cười:
"À...
Thì ra đây là hạnh phúc."