Chiếc Vi Ba

Chiếc Vi Ba Mỗi chiếc bánh, một câu chuyện.

"Theo con, hạnh phúc là gì?"Đó là câu hỏi Thầy dành cho mình trong buổi trò chuyện hôm qua. Đến giờ, câu hỏi ấy vẫn còn ...
16/06/2026

"Theo con, hạnh phúc là gì?"

Đó là câu hỏi Thầy dành cho mình trong buổi trò chuyện hôm qua. Đến giờ, câu hỏi ấy vẫn còn ở lại trong tâm trí mình...

Hạnh phúc là gì nhỉ?

"Hạnh phúc là được yêu thương?"... Nhưng có những lúc ta vẫn buồn dù vẫn được yêu thương mà.

"Hạnh phúc là thành công?"... Nhưng khi đạt được rồi, ta vẫn thấy thiếu thiếu, như còn trống vắng điều gì đó.

"Hạnh phúc là có tiền?"... Nhưng có những người đủ đầy vật chất mà vẫn khổ đau.
..

Khi nhận được câu hỏi này, mình im lặng. Mình suy nghĩ, rồi lại tự phản biện chính những suy nghĩ của mình.

Và rồi, mình thành thật trả lời:

"Con không biết."

Giờ ngẫm lại, mình bất chợt bật cười...

Thật khó hiểu. Mình luôn đi tìm kiếm hạnh phúc, đi học, đi làm điều mình thích, có những mối quan hệ mình trân quý... Nhưng bản thân lại chẳng biết hạnh phúc là gì.

Nhưng có một điều rất khác với mình của năm 20 tuổi.

Nếu khi đó nhận được câu hỏi này, có lẽ mình sẽ cố tìm một câu trả lời thật hay, thật đúng, từ những điều đã học, đã đọc trong sách hay nghe được ở đâu đó.

Còn mình của hiện tại đã biết chấp nhận sự không biết này và sẵn sàng sống cùng nó.

Mình nghĩ hạnh phúc là một định nghĩa rất lớn. Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, và có lẽ câu trả lời ấy cũng thay đổi theo từng giai đoạn của cuộc đời.

Còn ở hiện tại...

Khi mình đang làm đậu hủ. Khi mình đi dưới ánh chiều tà. Khi ngồi cạnh một người mình thương quý. Khi đàn được một bài nhạc hay. Hay khi đang một mình trong sự bình an.

Bất chợt mình nhận ra...

Có những điều không thể hiểu bằng suy nghĩ.

Mà chỉ có thể hiểu bằng trải nghiệm.

Và rồi mình mỉm cười:

"À...
Thì ra đây là hạnh phúc."

+ Anh Hai ơi, thứ Ba Hai có rảnh hôngggg?- *Trầm ngâm suy nghĩ một hồi*... Cóa.+ Hai có muốn qua Bếp làm Đậu hủ Singapor...
02/06/2026

+ Anh Hai ơi, thứ Ba Hai có rảnh hôngggg?
- *Trầm ngâm suy nghĩ một hồi*... Cóa.
+ Hai có muốn qua Bếp làm Đậu hủ Singapore với em hongg?
- Ô kê luônnn.
+ Dìa diaaaaa, em cảm ơn anh Haiiii!
- Giờ đồng hành với em được bao nhiêu hay bấy nhiêu chứ sao.

Và rồi sau cuộc hội thoại ngắn ngủi đó, bức ảnh này ra đời. Hẹ hẹ hẹ 🤭

Hôm nay mình ngoi lên đây không phải để khoe thành phẩm đâu, mà để "phờ lếch xinh" anh Hai một chút.

Giữa những ngày ai cũng bận rộn với cuộc sống riêng, mình thấy thương lắm những người vẫn sẵn lòng dành thời gian cho mình.
Chỉ cần một lời nhờ, một cuộc hẹn nho nhỏ, là có mặt. Không phải vì họ rảnh, mà vì họ thương.

"Cảm ơn anh Hai vì đã luôn đồng hành cùng em trên những chặng đường nhỏ xíu như thế.
Có người cùng làm, cùng cười, cùng tất bật trong Bếp, tự nhiên mọi thứ cũng vui hơn rất nhiều.

Vậy nên hôm nay cho em xin phép khoe anh Hai một chút nhaaa 💛".

Mình siêu siêu thích những chiếc xanh lá này 🍀🍀🍀Hôm rồi có đơn đặt, mình vui lắm. Vui đến mức ngồi ghi hẳn một danh sách...
25/05/2026

Mình siêu siêu thích những chiếc xanh lá này 🍀🍀🍀

Hôm rồi có đơn đặt, mình vui lắm. Vui đến mức ngồi ghi hẳn một danh sách dài những việc cần làm, chỉ mong mọi thứ được chỉn chu và trọn vẹn nhất có thể. Rồi mình bắt đầu đặt sữa đậu nành, rửa lá dứa, nấu đậu hủ, nấu xốt…

Túc tắc đi dưới trời vàng ươm, gió thổi hiu hiu, mình ghé chợ mua thêm lá dứa, mua sữa đậu rồi lại vội vã trở về Bếp để “đánh dấu tích” từng việc nhỏ trong chiếc danh sách kia.

Hôm nay mình được làm 145 hủ đậu hủ Singapore, chia thành ba phần gửi đi ba nơi khác nhau. Phần còn lại, mình để cúng dường.

Vẫn là những công việc quen thuộc ấy thôi, nhưng mình chẳng thấy chán chút nào. Trong lúc làm, mình cứ tưởng tượng đến những nụ cười thật vui khi ai đó ăn chiếc đậu hủ này… nghĩ vậy thôi mà lòng mình cũng hạnh phúc theo.

Một ngày trôi qua thật nhẹ nhàng, chẳng có “kiếp nạn” gì cả, mọi thứ đều trơn tru lạ thường. Có anh Hai, anh Luân phụ mình nữa nên mọi việc cũng đỡ hơn nhiều. Ấy vậy mà hơn 23h mình mới về tới nhà. Hì hì.

Nhưng kỳ lạ là mình chẳng thấy mệt.

Trước khi ngủ, mình nằm nhìn lại cả một ngày dài, tự nhiên thấy lòng đầy biết ơn. Cảm giác như hôm nay mình đã làm được điều gì đó thật lớn lao — không phải vì bao nhiêu hủ đậu đã bán, mà vì mình có cơ hội được làm bằng tất cả sự chân thành và được cho đi bằng cả tấm lòng.

Mình hạnh phúc vì trên hành trình này, tâm mình không còn quá toan tính thiệt hơn. Và cũng nhờ vậy mà mình nhận ra bản thân vẫn còn nhiều thiếu sót, nhiều điều cần học, cần thay đổi để lần sau có thể làm mọi thứ nhẹ nhàng và tối ưu hơn nữa.

Rồi bất chợt, mình thấy tâm mình bình an đến lạ…

Không hằn học. Không phán xét. Không còn nặng lòng vì những điều đã qua.

Một cảm giác bình yên rất lâu rồi mình mới lại được chạm tới.

Và mình tự hỏi: “Đã bao lâu rồi, mình mới thật sự bình an như thế này?” 🍀

Hổm anh chị Hai về quê, mang lên một bao xoài to chà bá. Anh Hai đem biếu khắp nơi mà nhà vẫn còn nguyên một mớ.Nay xoài...
18/05/2026

Hổm anh chị Hai về quê, mang lên một bao xoài to chà bá. Anh Hai đem biếu khắp nơi mà nhà vẫn còn nguyên một mớ.

Nay xoài chín vàng thơm cả góc bếp, mình vừa ngồi gọt vỏ vừa nghĩ… không biết làm món gì ngon để cúng dường mọi người đây nhỉ.

Tự nhiên thấy thương những điều giản dị như vậy ghê — một bao xoài quê, chút tình của anh chị, rồi thêm chút lòng mình gửi vào từng món ăn 💛

Cuối cùng thì ngày này cũng tới — cái ngày mà mình lên kế hoạch thật chỉn chu: bắt đầu sớm, làm việc đầy năng lượng để t...
15/05/2026

Cuối cùng thì ngày này cũng tới — cái ngày mà mình lên kế hoạch thật chỉn chu: bắt đầu sớm, làm việc đầy năng lượng để tối được về sớm nghỉ ngơi. Nhưng khônggg...

Dạo này trời nóng quá, sáu đêm liền mình ngủ không ngon giấc.Sáng sớm, mình thức dậy, mở một chút nhạc cho ngày mới rồi bắt tay vào chuẩn bị cho đơn hàng thứ tư. Rửa lá dứa, xay lá dứa, soạn nguyên liệu rồi chạy qua Bếp. Ghé ba nơi để mua thêm đồ, tới nơi thì cũng đã gần giữa trưa.

Mình bắt đầu nấu với một niềm tin mãnh liệt: “Tối nay chắc chắn mình sẽ về sớm thôi.”

Túc tắc làm một hồi cũng tới 17h. Mọi thứ gần như xong hết rồi, chỉ còn đậy nắp và đóng gói nữa thôi. Kiếp nạn bắt đầu từ đây nè...

Cái nắp với cái hộp hoàn toàn không thuộc về nhau mọi người ơiii. Mình cố cách mấy cũng không đậy được. Khúc đó thật sự bất lực luôn. Vừa trách bản thân vì chủ quan không kiểm tra trước, vừa bực vì shop làm ăn quá tắc trách. Nhưng điều quan trọng nhất lúc đó là: giờ mình phải giải quyết chuyện này như thế nào đây?

Mình thử đậy nắp ngược lại rồi đặt phần xốt lên trên. Cũng tạm ổn, nhưng không đẹp. Loay hoay một hồi thì Mặt Trời cũng đi ngủ mất tiêu.

Hơn 19h30, anh Hai với mình lại phi xe ra chợ Thủ Đức để tìm chỗ bán nắp. May mắn là mình tìm được một chỗ còn mở cửa trên Google Maps. Và may hơn nữa, người ta vẫn còn nắp bán. Dù không phải nắp giấy như dự tính, nhưng ít nhất nó vừa với hộp hơn.

Và mình hoàn thành công việc lúc hơn 21h.

Chội ôi, khúc này tui tức dữ lắm luôn á. Đã cố gắng sắp xếp mọi thứ thật nhanh để được về sớm, mà cuối cùng vẫn về trễ.

Nhưng chuyện mới hôm qua thôi, giờ ngồi viết lại tự nhiên thấy vui.

Vui vì mình học thêm được một bài học mới.Vui vì trong lúc rối ren vẫn có người đồng hành cùng mình.Và hạnh phúc vì dù mình về tới nhà lúc gần 22h, vẫn có người vui vẻ chờ anh Hai với mình để ăn cơm cùng nhau.

Nếu là mình của ngày trước, chắc mình sẽ giận dữ, đổ lỗi cho người khác rồi trốn tránh việc giải quyết vấn đề.Còn mình của hiện tại vẫn khó chịu chứ, vẫn bực lắm chứ… nhưng không còn muốn bỏ chạy nữa.

Và mình nhận ra…Mình đã trưởng thành hơn một chút rồi 😊

Biết ơn những người đã hiện diện trong hành trình này của mình.Biết ơn bản thân vì hôm nay đã tốt hơn hôm qua ❤

Mình tin là cuối cùng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.Nếu chưa ổn, thì có lẽ… đó chưa phải cuối cùng 🍀🍀🍀

Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây.Chúc mọi người một buổi tối thật vui vẻ và bình yên nhen!

Mình thấy biết ơn vì vẫn còn có thể dùng những con chữ để kể về cuộc sống này, nên thi thoảng mình lại viết đôi điều cho...
12/05/2026

Mình thấy biết ơn vì vẫn còn có thể dùng những con chữ để kể về cuộc sống này, nên thi thoảng mình lại viết đôi điều cho lòng nhẹ hơn.

Xúc động vì được sống giữa rất nhiều yêu thương.
Giữa những ngày tưởng như ai cũng bận rộn với cuộc đời riêng, mình vẫn luôn có những người âm thầm ở cạnh bằng những điều nhỏ xíu mà ấm lòng vô cùng:

“Bạng Chíp, cuối tuần này đi ăn hong?”
“Khi nào em rảnh, mình đi cafe nhá!”
“Ê m, t nhớ m quá...”
“Bạn yêu của mình ơi, mình nhớ bạn ☺️”
“Hai có nấu đồ ăn, xíu Chip dậy ăn nha!”
“Bạn ơi, mình gặp nhau chứ nhỉ!”
“Hôm nay em sao đó, kể anh nghe...”
"Món đó ngon không, ăn hết chưa để chị gửi nữa nè"

Chỉ vài câu thôi nhưng đủ làm mình thấy được thương, được nhớ, được chờ đợi và được hiện diện trong lòng ai đó.

Hành trình này còn dài lắm… Mong rằng mình vẫn sẽ được đồng hành cùng mọi người thật lâu, thật bình yên như vậy 🌿

11/05/2026

Chin chào mọi người, mình là Chippy đây 🍀

Bên mọi người dạo này thế nào rồi, ổn hông?

Lâu lắm rồi mình mới “ngoi” lên đây viết vài dòng. Vẫn là vòng lặp cũ thôi — mình bị cuốn vào công việc, rồi lại nghỉ, rồi lại bị cuộc sống đẩy đi như một chiếc lá giữa dòng.
Nhưng năm nay, mình đã quyết định làm một điều mà trước giờ chưa từng dám làm: Mình nghỉ việc.
Không phải vì ghét nghề. Ngược lại, vì mình yêu nó quá.

Mình muốn được dùng hết những gì mình biết về Bếp bánh để phụng sự cộng đồng, để tạo ra những món ăn tử tế, mang lại niềm vui và sự chữa lành cho người khác. Và cũng là để học cách nhìn lại chính mình.

Nhiều năm nay, dù được làm công việc mình từng mơ ước, mình vẫn luôn có cảm giác chênh vênh và vô định. Cái cảm giác đó cứ lặp đi lặp lại mãi, đến mức mình dần kiệt sức.

Mình bắt đầu không biết mình là ai. Không biết mình đến đây để làm gì. Cũng không biết liệu mình còn thật sự yêu Bếp nữa không…
Trong khi ngày nào đi làm về mình cũng khóc, mệt đến mức chẳng muốn làm thêm điều gì khác. Giờ nghĩ lại, mình thấy bản thân lúc đó giống kiểu “ăn qua ngày, chờ qua đời” thật á :))
Mà buồn cười ha… Ngày xưa mình chọn theo nghề Bếp chỉ vì một điều rất nhỏ thôi.

Từ bé, mình đã rất thích cảm giác được nhìn người khác ăn món mình làm rồi cười hạnh phúc. Mình không cần được khen ngon. Chỉ cần nhìn thấy người thân, bạn bè ăn ngon miệng và vui vẻ thôi là bao nhiêu cực nhọc của mình tan biến hết.
Có khi người ta hạnh phúc một, thì mình nhìn mà hạnh phúc tới một trăm lần lận.

Nhưng càng lớn, càng đi làm lâu, áp lực cơm áo gạo tiền, áp lực phải chạy thật nhanh, phải giỏi hơn, phải kiếm nhiều hơn… làm cảm giác đó trong mình nhỏ dần đi lúc nào không hay.
Cho đến một ngày mình chợt nhận ra: À… hóa ra mình đã đánh mất bản thân từ lâu rồi.

Mình từng rất bế tắc khi nghĩ tới những khoản phải chi trả ở thành phố này. Mình cũng sợ chứ. Sợ nghỉ việc rồi sẽ ra sao. Sợ mình đi sai đường.

Nhưng rồi mình tự hỏi: “Nếu cứ tiếp tục sống như vậy thêm 6 tháng nữa, liệu mình có ổn hơn không?”
Mình mang câu hỏi đó suốt nhiều tháng trời. Rồi thêm chuyện sức khỏe xảy ra nữa… Và cuối cùng, mình ký đơn nghỉ việc.

Hiện tại, mình vẫn làm bánh lúc rảnh. Lâu lâu mang đi biếu cô chú gần trọ, tặng bạn bè, người thân. Mình cũng đang đồng hành cùng Metta — làm đậu hủ Singapore và sữa chua dẻo để mưu sinh, đồng thời tham gia các khóa Thiền để học cách hiểu và chữa lành chính mình.

Mình không biết hành trình này sẽ đi được bao xa. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, mình cảm thấy lòng mình nhẹ hơn một chút.

Mỗi người đều có một dòng chảy riêng, một hành trình riêng. Chỉ mong trên hành trình đó, mình vẫn giữ được sự tử tế, bình yên và khả năng mang lại chút hạnh phúc cho người khác 🍀🍀🍀
Và mình cũng mong rằng… Rất lâu sau này, khi có ai đó hỏi: “Mình đã sống một cuộc đời như thế nào?”

Mình có thể an nhiên mỉm cười mà đáp rằng: “Mình đã sống một cuộc đời ý nghĩa… và cuối cùng, mình được trở về là chính mình.”

Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây nha. Chúc mọi người một buổi tối thật trọn vẹn và an lành 🌻🌻🌻

Address

Tôn Đản, Phường 4, Quận 4
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chiếc Vi Ba posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category