05/09/2025
Hôm nay, trên đường đi làm, mình ghé ngang chợ trên đường Cách Mạng Tháng Tám.
Dưới cái nắng Sài Gòn lúc 10 giờ sáng, giữa dòng người chen chúc nhau qua đường, mình bắt gặp nụ cười, cái vẫy tay, cái gật đầu xin đường của một chú.
Bỗng chốc, bình yên đến lạ thường!
Nụ cười ấy khiến mình chợt tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa giãn cặp chân mày?”, “Đã bao lâu rồi mình không còn líu lo trên đường như trước?”, và “Đã bao lâu rồi mình chưa quẳng gánh lo đi mà vui sống?”.
Vì không có đơn đặt bánh, mình bắt đầu đi làm lại từ cuối tháng Sáu. Từ đó, những cảm xúc lặp đi lặp lại lại ùa về:
Hoang mang, lo lắng, tự ti, bất lực và vô định. Có lúc, mình chẳng hiểu bản thân đang làm gì, vì sao lại đứng đây, và công việc này có ý nghĩa gì? Nếu chỉ để kiếm tiền, sao mình lại chọn làm việc nặng mà lương thì thấp thế này?
Mình dần trở nên tiêu cực, khép kín, và hoài nghi rằng… liệu mình có còn thật sự yêu bánh không?
Ừ thì, 23 tuổi, mình vẫn còn nhỏ lắm. Vẫn hay khóc nhè trên đường về nhà, vẫn bị lạc đường tới cả chục cây số.
Nhưng mình cũng thực tế hơn, biết cố gắng tìm ý nghĩa trong mọi điều xung quanh, chứ không còn trốn tránh như xưa.
Sau vài lần đau bệnh, mình học cách uống đủ nước, ăn nhiều rau xanh, giữ cơ thể luôn ấm. Mình tập thêm những thói quen tốt, và cuối tuần thì đi ăn, đi tâm sự với hội “Ba Chú Báo”.
Mình bắt đầu học cách yêu những điều không hoàn hảo: yêu cái giọng hát khàn đi sau ba lần COVID-19, yêu những vết sẹo nhỏ vì ngày xưa quá lì lợm, biết ơn những người luôn quan tâm, và thương cả những người chẳng mấy thích mình.
Ai cũng là người mình cần gặp. Hoàn cảnh nào cũng là điều cần diễn ra trong đời mình.
Nên cố lên nha! Thương mình, thương người thêm một chút. Ngày mưa rồi cũng qua, để tới ngày nắng.
Và khi nắng lên, mình đem nỗi buồn ra phơi.