16/06/2026
Đâu đó Sài Gòn. [Hẻm 92 Nguyên Hồng. Hẻm công chúa của Hồ Huy Sơn]
Chổ cổng nhà mình bước ra, thả hai chân rà rà rồi nép xe lách qua lối hẹp. Lòng mình không chật chội như hẻm, kệ người ta, nếu thật sự có chổ dựng xe tốt hơn, không ai lại tràn hết đường như vậy được.
Xóm biết chuyện, gật đầu chào nhau vài tiếng: "Qua được hôn chị?". Rồi kiểu họ dợm bước tới dời xe. Mình xua tay: "Được, kệ đi, khỏi cưng ơi!". Thật ra là không được, khó, bực, lỡ như cháy hẻm, nhà mình trong cùng thì khó mà thoát.
Biết sao giờ, người ta cũng mần ăn, mình cũng mần ăn. Mà cái hẻm cụt, hai cửa nhà sát mí nhau. Túi rác đến giờ xe đến lấy người ta mới đem ra cửa. Tại nhà có xe nhiều họ nằm nghỉ trưa dưới nền gạch, sát cửa, sát đường, chỉ cách chổ mình để rác vài ba bước chân.
Mà xóm giềng tỉ năm, mình chỉ nhắc đến họ bằng cái tên nghề nghiệp. Lúc quạu, chỉ qua đó nói: "Nhà cha nội nước mắm dựng xe bít hẻm". Thật sự chưa biết tên họ của lối xóm thật sự là gì, cứ ông bà nước mắm. Tại nước mắm ám mùi cả xóm. Họ chiết xuất, họ đóng gói thành phẩm rồi giao khắp Sài Gòn. Bữa nọ đầu năm lớp sáu, gái út nhà mình về khoe: "Mẹ, con học chung bạn Yến, bản là con của chú nước mắm".
Rồi có hôm ông chồng bà Mít nhà bên trong, ổng lên cơn chửi hết vợ đến con, giậm chân bất lực, bỏ đi rủa sả: "Nhà xẻ mít mà mày đem chó về nuôi, dơ, tao đập chết!". Con chó con hông biết sự tình, cửa nhà mít đóng cái rầm, nó co giò vọt thẳng vô nhà mình, ngoắc đuôi, hửi hửi, dúi mũi vào chân người này, người kia, rồi nằm ình như đã chạy đến đúng nhà. Đúng nghĩa chạy nạn, kiểu gì ở bển một hồi cũng bị ông Mít đòi đập, rồi ông Mít con lỡ ôm chó về, lớp sợ ba đánh đòn, lớp lo con chó không chốn nương thân, ảnh ngồi buồn so.
Chỉ có con chó là nó vô tri, ngoắc đuôi giỡn hớt với toàn thể con nít nhà mình. Sau trận làm quen ba chớp ba xáng, bọn con nít ôm luôn con chó không thả, xúi nhau đóng cửa nuôi luôn. Ngoài kia ông Mít hầm hầm, bà Mít trốn luôn trong nhà. Mình rón rén bước ra: "Chị ơi, cho em con chó này nhe!". Con mẹ Mít, kiểu thoát được cái cục nợ trần ai, mẻ nạt ngang: "Nuôi đi, hổng nuôi tui cũng thả cho nó đi đâu nó đi. Cái thằng quỷ sứ (là thằng Mít con) đó nó báo...".
Rồi xe tải về, phải mất vài tiếng xuống hàng, dọn dẹp. Vài thứ còn vương vãi dưới đường, trước nhà mình đậu xe. Còn chưa kịp quét, chưa kịp dội nước, chủ nhà đã mặt nặng mày nhẹ đi ra. Người ta không thích bất kỳ thứ gì áng trước cửa nhà, dù có hôm chỉ mất vài phút đậu lại rồi đi.
Người ta, là cái người luôn ngồi trước camera để canh xe nào vô hẻm, xe nào áng cửa, để người ta đi ra kéo cổng rình rang, lườm nguýt rộn ràng. Thì ra cuộc đời ai nấy đều bận rộn như nhau không phân biệt sướng khổ. Mà có khi mắc lu bu ghét bỏ người khác lại bận rộn hơn cả xóm. Phải rình rập canh me, phải phùng mang trợn má, phải tính toán từng câu chữ để đảm bảo rằng đuổi được cái bọn hay đậu xe tải trước nhà mình.
Cũng có nhà không chịu nổi mà yên lặng bán đi. Nhà mới dọn về. Tiệc tùng sau tân gia rình rang. Hát hò mừng nhà mới dài hơn cả con hẻm. Có hôm nhơn tiện sự tử tế, thấy nhà đối diện có sân, nhà mới gởi vài chiếc xe rồi yên tâm hát, nhậu. Nhà cũ giữ giùm xe cho nhà mới. Chiều không dám đóng cửa đi, tối không dám khóa cửa ngủ. Đợi nhà mới hát xong dẫn xe về. Tự nhiên thấy mình vô lý, bèn bước qua đề nghị nhà mới dắt xe về.
Nhà mới vừa dắt hết xe, công an phường vô đến.
Rồi sau đó không nghe họ hát nữa. Xóm mình đã tử tế với nhau thật là đến nơi đến chốn.
Trời ơi tui nhớ hẻm rồi...