07/09/2026
phố khuất sau lưng
những dãy nhà trôi đi biến tôi thành người mau nước mắt. ánh đèn của những ngày mười chín hai mươi lấp lánh quá. tôi biết mình đi rồi sẽ không quay lại.
ai cũng sẽ xa xôi, đôi khi, lúc rời đi tôi mong giữ mãi bóng hình người trong đáy mắt, mong cho chúng tôi thật gần một ngày. bạn bè mến thương, để lại một cái ngoắc tay, mong luôn lấp ló bóng dáng trong đời sống của nhau.
nay tôi về thành phố của tôi.
tôi dựa vào cửa kính với hai bàn tay đan vào nhau, trong phút chốc tôi thấy trong lòng nhói lên.
chiều nay tôi bước qua một khoảng sân lộng gió.
tôi gặp lại Nhung, chúng tôi đã lớn lên sau chừng nấy năm và có thể nói với nhau về những vùng đất xa lạ kỳ diệu. tôi đã ngồi thêu tranh với em gái tôi và cả em Huy, trong quán trà tôi yêu thích, uống trà xanh ướp hoa dành dành. tôi cũng gặp lại em Phát, buổi sáng mùa thu chúng tôi ngồi ăn cốm, uống dirty latte tuyệt ngon, kể chuyện trên trời dưới đất. tôi qua thăm chị Yên và em Sấm, em Sấm bé tí ti, toe toét đáng yêu vô cùng. tôi cũng gặp Phú, em ghé qua quán nước tôi ngồi vào chiều cuối cùng trước khi tôi ra sân bay, chúng tôi kể lể cho nhau về những điều muốn mà chưa làm được, về những câu hỏi tại sao niềm vui dạo này ít hơn?
bạn chở tôi qua tiệm bánh mì tôi vẫn luôn thích, để tôi mua 6 chiếc kẹp đầy pa tê, tôi chia bạn 2 cái còn tôi hạnh phúc ngấu nghiến chỗ còn lại.
tôi nghe đi nghe lại album chị Giang hát trên đường ra sân bay. thấy hôm nay tới đây thôi, đến đây là đủ, khi tới nơi sẽ đặt lưng xuống ngủ một giấc thật sâu.
viết linh tinh thôi.