02/11/2024
"Em học không tốt tiếng Anh, em lại có một người bạn rất giỏi tiếng Anh. Chúng em đã từng là bộ đôi thân thiết nhất nhưng em đã làm gì, em uất ức lắm anh chị ạ, bạn ấy mắng mỏ em, dạy dỗ em. Bởi vì em thực sự lười học tiếng Anh, em ghét tiếng Anh và em ghét luôn cả người ép em phải học tiếng Anh, ép em phải cùng bạn ấy thức khuya dậy sớm, bọn em cạch mặt 1 năm sau trận tranh cãi nãy lửa, còn bạn ấy thì đi du học.
Bạn bỏ em lại. Bạn ấy là người bạn em thân nhất, cũng dựa dẫm vào nhiều nhất, bạn ấy đa năng lắm ạ, cái gì cũng biết cái gì cũng giỏi.
Hơn 1 năm nay em giận lắm, mà càng giận em phải càng học tiếng Anh. Để bạn ấy thấy, để bạn ấy không coi thường em. Sáng hôm qua em nhận bằng toeic 605 của em, ngay lúc đó em đã lưu lại bằng chứng và gọi ngay cho bạn.
Bạn em không còn nữa ạ. Bạn của em, bạn thân nhất của em, mất rồi. Thực sự bỏ em lại.
Bạn của em là một người không ồn ào. Bạn yên lặng bước vào cuộc sống của em, đem tới cho em một thế giới hoàn toàn khác với hiểu biết của em. Bạn chưa từng chê em học dở, chê em chậm hiểu. Ngay cả khi em lì lợm nhất, trước khi đi bạn cũng soạn tài liệu học tiếng Anh cho em. Nếu như thời gian có thể quay trở lại, em nhất định sẽ không vì tự ti của bản thân để rồi nhiều lần giận lẫy bạn. Bởi vì em sợ, bạn đi nhanh quá em theo không kịp, em mặc cảm.
Những gì bạn góp ý ở thời điểm đó em luôn cho là bạn cố ý công kích em, bạn coi thường em, em thấy khó chịu dù bạn làm bất kì việc gì hay nói bất cứ điều gì. Nhưng nếu bạn coi thường em thì ngay từ đầu bạn đã không chấp nhận kết bạn với em. Ngoài mấy chuyện vui vui em không có giá trị nào khác để bạn khai thác cả, ngược lại thì bạn giúp em rất nhiều cũng dạy em rất nhiều.
Bạn nói chúng mình vẫn chơi chung chứng tỏ đây là quan hệ công bằng. Nhưng phần em càng lúc em càng cảm thấy áp lực, em không muốn bạn tham gia vào chuyện của em nữa mặc dù trước đây, khi bạn bỏ thời gian ra để nghe những vấn đề to nhỏ của em, khi đó em thực sự rất vui. Trong mắt em, bạn ấy là người bạn tốt nhất tốt nhất. Nhưng sau này em lại ghét cái điệu bộ đó, dù bạn có nói đúng em cũng không muốn nghe. Thời điểm đó em biết cả hai người chúng em đều mệt mỏi nhưng em chọn chạy trốn, em không quen đối mặt với vấn đề. Rồi bạn cũng nhận ra thái độ của em, bạn muốn một cuộc nói chuyện rõ ràng, còn em thì không sẵn sàng cho việc đó.
Em không bao giờ nghĩ đó là lần cuối cùng bạn thân nói chuyện với em. Rõ ràng chúng em có rất nhiều kỷ niệm vui, tại sao em lại không nhớ, và rõ ràng bạn ấy còn rất trẻ mà!"
--------------