04/03/2026
“𝐓ă𝐧𝐠 𝐂𝐚 𝐍ử𝐚 Đê𝐦, 𝐂ô 𝐋𝐚𝐨 𝐂ô𝐧𝐠 𝐂ứ 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐡 𝐐𝐮ẩ𝐧 𝐋𝐚𝐮 𝐁à𝐧 𝐓ô𝐢, 𝐑ồ𝐢 𝐋é𝐧 𝐍𝐡é𝐭 𝐌ẩ𝐮 𝐆𝐢ấ𝐲: “𝐓𝐚𝐧 𝐂𝐚 Đ𝐢 𝐋ô𝐢 𝐓𝐡𝐨á𝐭 𝐇𝐢ể𝐦!”- 𝐓ô𝐢 𝐋à𝐦 𝐓𝐡𝐞𝐨 𝐓𝐡ì 𝐓𝐡ấ𝐲 𝐂ả𝐧𝐡 𝐋ạ𝐧𝐡 𝐒ố𝐧𝐠 𝐋ư𝐧𝐠..
Ca làm của tôi bắt đầu lúc 10 giờ tối, tại một nhà kho phân phối hàng tiêu dùng nằm sát khu công nghiệp Sóng Thần – nơi ban ngày ồn ào xe container, nhưng đêm xuống lại lạnh lẽo đến mức nghe rõ cả tiếng côn trùng va vào mái tôn. Những bóng đèn neon trắng treo cao hắt thứ ánh sáng nhợt nhạt xuống nền xi măng loang lổ, khiến nơi này trông giống một bệnh viện dã chiến hơn là kho hàng.
Tôi tên Lâm Quang Vũ, 29 tuổi, nhân viên nhập liệu kiêm kiểm đếm xuất kho. Ca đêm chỉ có bốn người: tôi, anh bảo vệ Trường, tổ trưởng kho Phúc, và cô lao công ngoài bốn mươi tên Nguyễn Thị Mai. Cô Mai gầy, ít nói, lúc nào cũng cúi đầu đẩy xe lau sàn. Nếu không nghe tiếng bánh xe kẽo kẹt, người ta dễ tưởng cô chưa từng tồn tại trong kho.
Đêm đó, gần 1 giờ sáng, tôi đang gõ số liệu thì nghe tiếng bánh xe lau sàn dừng ngay cạnh bàn. Bình thường cô Mai chỉ lau sàn, hiếm khi chạm tới bàn làm việc vì sợ làm hỏng máy tính. Nhưng hôm ấy, cô đứng lâu bất thường, lau đi lau lại mặt bàn như đang chờ ai đó.
Tôi chưa kịp hỏi thì cô bất ngờ cúi sát, tay thoăn thoắt nhét một mẩu giấy dưới cuốn sổ của tôi. Động tác nhanh đến mức nếu không nhìn thẳng, tôi sẽ nghĩ mình tưởng tượng. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đẩy xe đi tiếp, để lại tôi với nhịp t/i/m đ/ậ/p dồn dập trong lồng ng/ự/c.
Tôi chờ vài phút, chắc chắn không ai để ý, mới mở mẩu giấy ra. Trên đó chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút bi xanh:
“TAN CA ĐI LỐI THOÁT HIỂM.”
Không ký tên.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn quanh: anh Trường đang ngồi trong phòng kính, mắt dán vào điện thoại; Phúc kiểm hàng trong kho sâu phía trong. Mọi thứ trông bình thường đến mức đáng s/ợ.
Gần 4 giờ sáng, tan ca. Tôi giả vờ đi vệ sinh rồi rẽ vào hành lang hẹp dẫn tới cửa thoát hiểm phía sau kho. Cửa kim loại cũ kêu “két” một tiếng dài đến r/ợ/n người.
Ngay khi bước ra ngoài, tôi ch/ế/t lặng. 👇👇👇