05/05/2026
Một trích đoạn trong
“Tiệm bánh hoa mặt trời 2 – Hồi ức hoa hướng dương”
Có những người… mỗi khi nhớ lại, cảm xúc vẫn nguyên vẹn như ngày nào.
'Bà ngồi xuống bên cạnh chúng tôi, đôi tay gầy gò đặt lên đầu gối.
Giọng bà chậm lại, như thể mỗi lời nói đều phải đi qua một quãng ký ức rất dài.
Bà kể, bà đã làm bánh từ rất lâu rồi.
Từ khi cha mẹ bà còn sống.
Từ khi bà còn là một cô gái trẻ — vẫn tin rằng chỉ cần cố gắng, thì mọi điều tốt đẹp rồi sẽ đến.
Rồi bà gặp ông.
Hai người có một tiệm bánh nhỏ.
Không lớn, không sang, nhưng lúc nào cũng ấm áp —
ấm bởi mùi bơ, mùi bánh mới ra lò…
và ấm bởi tiếng cười của hai con người tin vào một tương lai giản dị.
Bà khẽ mỉm cười khi nhắc đến ông.
Ánh mắt dịu lại, như vừa chạm vào một điều gì đó rất xa… mà cũng rất gần.
“Ông ấy hay nói…” — bà dừng một chút —
“…sau này mình ráng làm ăn, kiếm được nhiều tiền… rồi làm bánh cho mấy đứa nhỏ nghèo ăn.”
Bà không cười nữa.
Ánh mắt bà chậm rãi trôi đi — lặng lẽ, sâu thẳm —
như một mặt nước phẳng lặng, nhưng bên dưới là cả một vùng tối không đáy.
Trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác bà không còn ngồi ở đây nữa…
mà đã quay về một nơi nào đó,
nơi ông vẫn còn đứng bên lò bánh,
nơi ước mơ vẫn còn nguyên vẹn.
“Nhưng ước mơ đó…”
Giọng bà khẽ lại, gần như tan vào không khí.
“…chưa kịp làm thì ông ấy đã đi rồi.”
Ông mất trong một vụ tai nạn, trên đường đi giao hàng.
Một chuyến đi rất bình thường — như bao lần trước đó.
Chỉ là lần này… ông không quay về nữa.
Từ ngày đó, tiệm bánh vẫn còn…
Nhưng tiếng cười thì không.
Chỉ còn lại bà — một mình trong căn bếp cũ,
một mình nhóm lò,
một mình nhào bột,
một mình đứng giữa mùi bánh quen thuộc…
mà không còn ai để quay sang nói một câu gì đó thật bình thường.
Một mình… giữ lại ký ức.
Một mình… giữ lại ước mơ còn dang dở của người đã mất.
Cuộc sống không dễ dàng.
Tiệm bánh nhỏ, nằm sâu trong một con hẻm.
Khách ít.
Có những ngày, cả buổi chẳng có ai ghé qua.
Có những lúc khó khăn đến mức bà đã đứng rất lâu trước cánh cửa,
tự hỏi… có nên đóng lại, và rời đi.
“Nhưng mỗi lần nghĩ tới ông ấy…”
Bà khẽ lắc đầu, như tự nói với chính mình.
“…bà lại không nỡ.”