16/12/2025
2025 – Nhìn đời như một bức tranh
Tôi bước vào năm 2025 với một mong muốn rất giản dị:
nhìn cuộc sống như cách tôi đứng trước một bức tranh hoàn chỉnh.
Không vội tìm điểm đẹp nhất để ngợi khen.
Không né tránh những góc tối khiến lòng mình khó chịu.
Tôi muốn nhìn toàn bộ bức tranh —kể cả những mảng màu mà trước đây tôi từng ước gì chúng đừng tồn tại.
Trong hội họa, ánh sáng chỉ thật sự có giá trị
khi nó đi ra từ bóng tối.Và trong cuộc sống cũng vậy,nếu chưa từng chênh vênh, ta sẽ không biết trân trọng thế nào là một ngày bình yên.
Cuộc sống của tôi không phải lúc nào cũng rực rỡ.
Có những ngày rất vui, rất đầy, rất nhiều hoa nở —
những ngày mà tôi mỉm cười và tin rằng mình đang đi đúng hướng.
Nhưng cũng có những ngày im lặng đến mức nghe rõ tiếng thở của chính mình.
Những ngày mệt mỏi, hoài nghi,
những khoảng trống không màu mà trước đây
tôi luôn cố gắng che đi bằng sự bận rộn.
Đến năm 2025, tôi chọn dừng lại.
Không phải để bỏ cuộc,
mà để thành thật với chính mình hơn một chút.
Tôi không còn muốn che giấu những mảng tối ấy nữa.
Tôi để chúng ở đó — như một phần tự nhiên của bức tranh đời mình. Không đối đầu.
Không phủ nhận.
Chỉ lặng lẽ đặt chúng cạnh những mảng sáng,
để chúng cùng tồn tại, cùng thở, cùng kể câu chuyện của tôi.
Như những lớp màu chồng lên toan vải, có lớp làm nền, có lớp bị che khuất,nhưng tất cả đều cần thiết để bức tranh có chiều sâu và linh hồn.
Nếu có ai hỏi tôi mong gì ở năm 2025, tôi không mong một năm hoàn hảo.Tôi chỉ mong một năm thật.
Thật với cảm xúc của mình, kể cả khi cảm xúc ấy không đẹp. Thật với những vết xước đã có, và cả những khoảnh khắc yếu mềm mà trước đây tôi từng sợ hãi. Thật với cả sự mạnh mẽ mà tôi đã phải học rất lâu mới có được.
Bởi cũng như nghệ thuật,
cuộc sống không cần phải luôn đẹp để được trân trọng.Nó chỉ cần đủ chân thành để khi nhìn lại,
ta có thể nói với chính mình rằng:
“Đây là bức tranh của tôi.
Và tôi đã sống trọn vẹn trong đó.”