31/12/2021
𝑷𝒉𝒊𝒆̂𝒏 𝒄𝒉𝒐̛̣ 𝒄𝒖𝒐̂́𝒊 𝒄𝒖̀𝒏𝒈 𝒄𝒖̉𝒂 𝒏𝒂̆𝒎
Từ khi lớn lên, biết đi làm, tôi chẳng còn nhiều thời gian và dịp về nhà nữa. Mỗi năm đều đặn hai bận, một trong số đó là Tết.
Cách nhà vài trăm mét là khu chợ phiên, tức là mỗi sáu ngày họp một lần, cột mốc tính từ Mồng Một Tết Ta. Phiên chợ cuối năm luôn rơi đúng 26 tháng Chạp.
Dù hồi trước hay bây giờ, tôi vẫn luôn háo hức và mong chờ dịp này. Hầu như năm nào tôi cũng đi chợ, phần cũng do má tôi bày một quầy hàng nhỏ bán đủ loại bánh trái nhà làm. Nội hay kêu lên phụ được gì thì phụ.
Nhưng tôi làm việc “chính” nhiều hơn. Ngày nhỏ, tôi đi chợ dạo mua quần áo Tết, ăn chè, ăn bún...
Lớn hơn, tôi thích đi vài vòng quan sát, thỉnh thoảng chào những cô chú mà rất lâu rồi mình mới gặp, hoặc cười với người bạn cũ.
Năm 2020, tôi về quê kịp phiên chợ, dùng chiếc máy ảnh cũ và một vài đường lia máy rung rung để ghi lại khoảnh khắc mà mình luôn nhớ.
Đó là bầu không khí mát lạnh những ngày cuối năm, đường vào chợ bày đầy lá chuối, lạt mềm, gà, vịt, bao lì xì đỏ chói, mai đào, giày dép...
Giọng mời gọi, cười nói xen với tiếng vịt, gà kêu oang oác tạo thành những âm thanh lộn xộn nhưng vui tươi.
Năm nay, có thể chợ Tết không được họp, cũng có thể sẽ không còn huyên náo do dịch. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Rồi cũng gác lại năm cũ và chào 2022 vui vẻ hơn. 🥰