Thành thật cùng Thảo

Thành thật cùng Thảo Mời bạn đặt lịch trải nghiệm 1 buổi coach tại đây https://calendly.com/thao-ptp84/trainghiemkhaivan

Khai vấn chuyển hóa (Transfomative coach) giúp Khách hàng chuyển hóa từ nhận thức, hiểu rõ bản thân & phát triển bản thân ❤

02/02/2026

Sau quá trình học tập ở trường lớp, bạn bước vào giai đoạn bước ngoặt hệ trọng nhất cuộc đời mình: một quá trình học hỏi thứ hai mang tính thực tế - quá trình tập sự.

Mỗi khi thay đổi nghề nghiệp hay đón nhận kỹ năng mới, bạn lại trải qua giai đoạn này của đời mình một lần nữa. Có rất nhiều nguy hiểm rình rập. Nếu không thận trọng, bạn sẽ gục ngã trước sự bấp bênh, bị cuốn vào những vấn đề cảm xúc và những cuộc xung đột vốn khống chế hết dòng suy nghĩ của bạn. Bạn sẽ tự gây nên sự sợ hãi và làm vô hiệu hóa năng lực học hỏi của mình - Những điều bạn sẽ phải mang theo suốt cuộc đời trước khi quá muộn.

Bạn phải học lấy các bài học và đi theo con đường các bậc thầy xuất chúng nhất cả trong quá khứ lẫn hiện tại đã vạch ra: một quá trình tập sự lý tưởng, có thể ứng dụng trong mọi lĩnh vực.

Trong quá trình này, bạn sẽ làm chủ những kỹ năng cần thiết, thiết lập kỷ luật tư duy cho mình và chuyển hóa bản thân thành một người suy nghĩ độc lập, chuẩn bị sẵn sàng cho những thách thức đòi hỏi năng lực sáng tạo trên con đường dẫn tới làm chủ.

01/02/2026

Bạn sở hữu một dạng nội lực luôn tìm cách dẫn dắt bạn tới sứ mệnh cuộc đời, điều bạn được sinh ra để hoàn thành trong cuộc đời bạn khi còn nhỏ. Nội lực này rất rõ ràng với bạn. Nó hướng bạn tới những hoạt động và chủ đề thích hợp với thiên hướng tự nhiên của bạn, đánh thức lên trong bạn cảm giác tò mò vốn mang tính bản năng và sâu thẳm. Trong những năm tiếp theo, nội lực này có xu hướng mờ nhạt dần, ít hiện diện hơn khi bạn lắng nghe cha mẹ và bạn bè nhiều hơn, ngày càng bị cuốn vào những nỗi lo hằng ngày. Đây có thể là nguồn gốc nỗi bất hạnh của bạn: Mất đi mối liên hệ với bản chất con người bạn, với những điều làm bạn trở thành duy nhất. Bước đi đầu tiên hướng tới làm chủ luôn là hướng nội: tìm hiểu con người thực sự của bạn, tái lập mối liên hệ với sức mạnh nội tại đó. Hiểu rõ điều này, bạn sẽ tìm ra cho mình con đường tới một sự nghiệp thích hợp và mọi việc trở nên rõ ràng. Sẽ không bao giờ là quá muộn để bắt đầu quá trình này.

29/01/2026
24/01/2026

Bạn đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Hôm trước mình chia sẻ với một chị, rằng: dù cho em biết người ta đối xử tệ với em, nhưng nếu nghe tin người ta gặp chuy...
18/01/2026

Hôm trước mình chia sẻ với một chị, rằng: dù cho em biết người ta đối xử tệ với em, nhưng nếu nghe tin người ta gặp chuyện không may, em vẫn cảm thấy thương chị ạ.

Mình nói thế có thể khiến chị nghĩ rằng mình vẫn còn tình cảm vương vấn với người đó.

Không, cảm xúc “thương” của mình, kiểu xót xa cho người gặp chuyện không may, nó không hề liên quan đến yêu/ghét, cũng không phân biệt người lạ/người quen. Nó chỉ phụ thuộc vào tình huống người ta rơi vào và vô tình mình chứng kiến được.

Để tự kiểm chứng thì mình có hồi tưởng lại quá khứ và hình như mô thức này có từ khi mình còn nhỏ.

Có những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt mình. Mình không phải là đứa cam chịu trong im lặng. Mình luôn tự chống lại hoặc mách người lớn. Khi bố mẹ mình nói lại với bố mẹ những đứa bắt nạt mình, chúng sẽ bị đánh đòn. Ban đầu mình cảm thấy có chút hả hê, cảm thấy thật đáng đời chúng nó, nhưng chỉ thoáng qua thôi, lúc mình thấy chúng bị chửi mắng, đánh đập, mình lại thấy thương.
--

Bài học lớn cho người có lòng trắc ẩn.

1. Dễ thấu hiểu cho người khác vì sao họ lại hành động như vậy. Dễ bỏ quên sự an toàn của chính mình, dễ bị đối phương và người ngoài hiểu nhầm là mình đồng tình, ủng hộ hành vi đó.

➡️ Đồng cảm nhưng cần luôn tỉnh táo để phân biệt và lên tiếng những hành vi nào là được phép và không được phép.

2. Dễ dàng quên đi nỗi đau người khác từng gây cho mình, nên dễ tha thứ và khó nuôi sự hận thù😂. Ưu điểm là nhẹ lòng. Nhưng nhược điểm thì lại nguy hiểm, vì dễ quên nên tâm trí cũng quên luôn cảnh giác với các hành vi đã từng gây hại đến mình, khiến chính mình sau đó lại rơi vào vòng lặp bị đối xử tệ như cũ.

➡️ Tha thứ nhưng không tiếp tục ở lại mối quan hệ.

Có những người “giàu lòng trắc ấn” nhưng giống mình ở chỗ đã từng ở mãi trong vai nạn nhân, và than trách "sao tính tình tôi tốt mà cứ gặp những con người – tình huống kiểu như vậy". Bởi vì họ còn chưa hiểu ra “chừng nào tâm mình còn chưa đổi thì cảnh chưa đổi.”

25/12/2025

Gần đây mình có trải qua một mối quan hệ, nói ra không phải để kể xấu mà chỉ để soi chiếu lại tâm lý của mình. Họ liên tục lấn lướt mình cả về thời gian và sự hỗ trợ, nhưng lại lờ đi nhu cầu được công nhận của mình. Mình theo quán tính cũ vẫn nhún nhường. Nhưng sau mỗi lần nhún nhường lại mang cảm giác chạnh lòng khi họ coi việc mình làm là đương nhiên, không có sự trân trọng.
Thực ra mối quan hệ đó chỉ giúp tô đậm lên để mình phải giật mình nhìn lại. Vì khi mình quan sát tất cả các mối quan hệ với “người ngoài” như công việc hay bạn bè, mình cũng cùng mô thức đó.

Cùng là người cả nể, nhưng khi tìm hiểu kỹ hơn thì mình thấy diễn biến tâm lý có sự khác nhau giữa người này với người kia.

Ví dụ như trong tâm lý của bạn mình, bạn ấy thấy rất rõ là bản thân không muốn làm, nhưng vì cả nể nên vẫn im lặng và chiều theo ý đối phương.

Còn với mình thì cơ chế lại khác. Tâm trí mình vô thức hạ giới hạn của mình xuống mức tối thiểu. Mình luôn cảm thấy chừng nào vẫn có thể thu xếp được thời gian, công sức, các nhu cầu khác, thậm chí cả sự tôn nghiêm của bản thân thì mình vẫn chiều theo đối phương. Chỉ đến khi người khác coi cái tiêu chuẩn tối thiểu của mình là đương nhiên, thì mình mới nhận ra sự nhượng bộ của mình không mang lại giá trị cho mối quan hệ.

Cũng là khi mình nhận ra mình vô thức mang tâm thế “muốn giữ” và “sợ mất”.

Trong quá trình liên tục tự hỏi “vì sao tôi lại muốn giữ & sợ mất MQH?”, “vì sao tôi không có giới hạn cho sự đáp ứng của mình?”, mình mới lờ mờ nhớ ra một kỷ niệm hồi nhỏ. Hồi đó lúc nào bố mẹ đi làm (mẹ mình thường có 1-2 tiết dạy ở trường rồi về) mẹ thường để mình ở trong nhà một mình rồi khóa cửa lại. Mình ngồi trên bậu cửa sổ, thò chân qua song cửa và chờ lũ bạn hàng xóm chạy qua chơi cùng. Giao tiếp với nhau qua song cửa. Có những đứa trẻ lớn hơn nắm được điểm yếu của mình là sợ không có ai ở lại chơi cùng nên đưa ra những yêu sách, đòi hỏi cho đồ ăn, đồ chơi, thậm chí cả vài món đồ của bố. Bọn nó dọa rằng nếu không làm theo, bọn nó sẽ bảo những đứa nhỏ đang chơi với mình đi về hết hoặc hôm sau chặn đường không cho đứa nào đến gần ô cửa sổ nhà mình nữa.
--

Khi thực hành quan sát nhiều, mình nhận ra rằng hầu hết xu hướng tính cách và thói quen phản ứng của chúng ta không xuất phát từ lựa chọn có ý thức ở hiện tại, mà được hình thành từ những cơ chế thích nghi rất sớm trong quá khứ. Ở thời điểm đó, nhóm cơ chế ấy từng là cách tốt nhất để một đứa trẻ giữ lấy sự kết nối, tránh cảm giác bị bỏ rơi, và đảm bảo cảm giác an toàn cho mình.

Vấn đề chỉ nảy sinh khi những cơ chế từng có ích ấy tiếp tục vận hành một cách vô thức khi chúng ta lớn lên và già đi, chúng ta ở trong muôn vàn tình huống khác nhau, trong khi cơ chế thích nghi ấy lại giới hạn và một chiều. Từ sự hiểu đó, tự nhiên ta sẽ muốn ôm ấp đứa trẻ bên trong mình, thương mình hơn, bớt phán xét bản thân, và học cách trưởng thành hơn.

Với mình, việc nhìn ra cơ chế “muốn giữ” và “sợ mất” khiến mình nghiêm túc học lại cách gìn giữ một mối quan hệ. Đó là giữ cho bản thân mình thú vị bằng những giá trị nội tại và màu sắc riêng của mình, thu hút những con người quan tâm đến mình chứ không phải cố làm hài lòng người khác.

--
✨Tôi ngồi cùng để bạn nhìn cho rõ✨

23/12/2025

/Điều bạn trân trọng nhất trong cuộc sống này là gì?/

Cách đây nhiều năm, câu trả lời của mình có lẽ sẽ là một trong các lựa chọn: là gia đình, là cha mẹ, là chồng, là con, là sự nghiệp hoặc tiền bạc…

Nhưng sáng nay, khi nhận được câu hỏi này, câu trả lời đầu tiên và duy nhất hiện lên trong tâm trí mình là BẢN THÂN MÌNH.

Mình chợt nhận ra, đây mới là câu trả lời trung thực nhất. Tất cả các câu trả lời khác, nếu được đào sâu xa hơn thì cũng quay về là bản thân mình mà thôi.

Chẳng qua là mình đã từng lầm tưởng. Cũng như nhiều người ngoài kia đang lầm tưởng, đang kỳ vọng sai mà thôi.

Họ đang trân trọng bởi họ nghĩ những đầu mối đó sẽ đem lại lợi ích, sự an toàn cho họ trong tương lại, nếu hiện tại họ chăm chút và yêu thương đủ nhiều. Nhưng sự thật là không có quỹ đầu tư nào an toàn bằng chính bản thân mình cả, mọi thứ ngoài mình đều có thể đổi thay.

Nhận thức của mình thay đổi không có nghĩa mình không coi trọng những người xung quanh, vật chất hay các mối quan hệ. Mà là mình thôi đặt cược cảm xúc, sự kỳ vọng vào những con người đó, những thứ đó.

Vẫn yêu thương, chăm chút nhưng không buộc bản thân hy sinh, rồi mong cầu họ sẽ đáp trả lại.

Hơn nữa, khi trân trọng chính mình, khiến cho tinh thần an vui, thể chất khỏe mạnh, trí tuệ sáng suốt mình mới không làm phiền đến người khác. Ở gần mình họ cũng cảm thấy bình an và nhẹ nhõm. Khi đó, các mối quan hệ trở nên vui vẻ và hòa hợp. Tốt hơn nữa thì mình còn có thể lo được cho người khác. Nói một cách thẳng thắn thì là “Nếu thân mình còn chưa lo xong đòi lo được cho ai?”

Và mình thấy là tâm trí mình nhẹ nhàng hơn.

--
✨Tôi ngồi cùng để bạn nhìn cho rõ✨

27/11/2025

CẢM XÚC CHI PHỐI HÀNH VI – SỐNG TRONG TRẠNG THÁI BỊ DẪN DẮT

Khi ai đó bắt đầu nhận ra mình bị cảm xúc chi phối, dẫn dắt, là thời điểm họ dần dần lấy lại quyền làm chủ của chính mình.

26/11/2025

/Người không sợ ở một mình,
mới xứng đáng đi cùng người đặc biệt./

Vì nếu không chịu nổi sự trống rỗng, ta dễ chấp nhận bất kỳ ai xuất hiện, chỉ cần làm vơi đi cảm giác cô đơn. Nhưng trong hầu hết trường hợp, những người đến khi ta yếu đuối đều không phải là người phù hợp.

---
Bạn muốn Thảo đồng hành 1:1 để cùng soi chiếu tình huống riêng của bạn?

Nhắn tin cho Thảo qua Messenger để đặt lịch nhé.

Làm sao để không bị tổn thương mà vẫn giữ được sự mở lòng?“Lời người” là những điều người khác nói với ta: khen, chê, ph...
18/10/2025

Làm sao để không bị tổn thương mà vẫn giữ được sự mở lòng?

“Lời người” là những điều người khác nói với ta: khen, chê, phán xét, hay so sánh. Có khi chỉ là một câu nói thoáng qua, nhưng nếu ta giữ lại trong lòng, nó có thể trở thành cơn sóng cảm xúc, khiến tâm trí rối bời.

Chúng ta thường có xu hướng lập tức phòng thủ rồi quay về tự trách bản thân khi nghe lời phán xét từ ai đó. Mình đã học được cách thay vì để bản thân bị cuốn theo xu hướng đó, mình dừng lại và hỏi: “Ý định và thành quả của mình khi làm điều đó là gì? Đâu có giống như góc nhìn đánh giá của người ta đâu.”

Vì vậy, trước hết mình luyện lắng nghe với tâm rỗng lặng, không phải tâm phản ứng.

Đó chính là khoảng dừng nhận thức, nơi mình tách mình khỏi phản ứng cảm xúc để quan sát mọi thứ rõ ràng hơn.

💙 Dùng "tâm rỗng lặng" như một lớp màng lọc, không phải bức tường chắn.

Tâm rỗng lặng, trong sáng không có nghĩa là im lặng chịu đựng hay bỏ qua mọi điều. Nó là cách mình chọn không để lời nói của người khác kéo mình xuống.

Người nói lời chê bai, phán xét có thể đang mang trong mình tổn thương chưa được chữa lành. Khi hiểu được điều đó, mình dễ cảm thông hơn thay vì bị cuốn vào cảm xúc phản kháng.

💙 Biến “lời người” thành chất liệu để trưởng thành.

Nếu lời họ nói có phần đúng, mình xem như phản hồi giúp mình mở rộng góc nhìn về tình huống, phát triển nhận thức về bản thân.

Nếu sai, mình coi đó như một bài tập luyện khả năng giữ vững giá trị cá nhân, không để ý kiến của người khác xoay chuyển hướng đi của mình.

💙 Không vơ vào, không giữ lại.

Đây có lẽ là nguyên tắc quan trọng nhất. Nhiều tâm bệnh phát sinh từ thói quen "vơ vào mình và nén mọi thứ trong lòng".

Không phải câu nói nào cũng đáng để mình suy nghĩ. Giống như đi chợ, không cần mua tất cả những món người ta mời.

Chọn giữ lại điều giúp con đường của mình an hơn, sáng hơn, và buông những điều chỉ khiến mình rối.

Khen – chê, được – mất, vui – buồn… đều là những “dao động tự nhiên” của cuộc sống.

Khi trưởng thành đến một độ nhất định, sẽ không quá hưng phấn khi được khen, cũng không quá đau khổ khi bị chê.

Vì “lời người” chỉ là sóng, còn tâm vững vàng là bờ. Khi bờ vững, sóng có mạnh đến mấy cũng chỉ vỗ rồi tan.


P/S: ảnh từ năm 2018

36 tuổi, không có một nền tảng tài chính vững chắc, mình đã đối diện với những nỗi sợ nào trước khi đưa ra quyết định ng...
17/09/2025

36 tuổi, không có một nền tảng tài chính vững chắc, mình đã đối diện với những nỗi sợ nào trước khi đưa ra quyết định nghỉ việc?

Nỗi sợ đầu tiên và lớn nhất là sự đảm bảo về tài chính. Khi ấy, mình hoàn toàn mơ hồ về tương lai sắp tới, chưa hề có kế hoạch sẽ đi đâu, làm gì. Làm sao để tự nuôi sống bản thân và chăm lo cho con cái?

Khoảng thời gian trước khi đi đến quyết định nghỉ việc, mình thường xuyên trong trạng thái về nhà với cơ thể mệt mỏi. Chỉ muốn nghỉ ngơi, không muốn động tay động chân làm gì. Đầu óc chỉ muốn trống rỗng, không muốn phải suy nghĩ thêm việc gì. Không có thời gian chăm sóc bản thân.

Có một sự kiện tác động khiến mình giật mình hình dung ra viễn cảnh 5 – 10 năm sau vẫn mắc kẹt trong guồng quay ấy, với mức lương chỉ đủ sống, nhưng sức khỏe và tinh thần thì hao mòn. Chính khoảnh khắc nhìn thấy tương lai nhàm chán ấy, mình đã quyết định buông tay.

Tiếp theo là nỗi sợ mất thể diện. Những đứa học hành nghiêm túc như mình thường sẽ được xã hội và gia đình đóng khung là “phải có một công việc ổn định”. Mình ngại phải đối diện với câu hỏi từ người khác “giờ đang làm gì?”. Ít nhất, một vị trí ở một Công ty nào đó cũng là danh xưng để “cái tôi” không phải bối rối.
Nhưng “cái tôi” quan trọng hay được sống thật với chính mình mới quan trọng?

Sau khi gạt bỏ được hai nỗi sợ kia đi rồi thì thứ xuất hiện sau cùng là cảm giác có lỗi khi đối diện với cha mẹ. Có thể nhìn thấy ánh mắt buồn lo của bố hay nghe thấy tiếng thở dài của mẹ. Vì suốt đời họ mang theo niềm tin rằng con cái chỉ có ổn định mới được an toàn, mới có hạnh phúc. Chưa hết, họ còn tự gánh thêm nỗi sợ mất thể diện khi kể về con mình với người ngoài.

Nhưng cha mẹ không thể sống thay mình. Họ không thể chịu đau ốm thay, cũng chẳng thể khỏe mạnh thay. Vậy mình cần đưa ra lựa chọn tốt nhất cho chính bản thân mình đã.
--

Tại sao với mình, đó vẫn là quyết định đúng đắn ngay cả khi thu nhập chưa ổn định và mình vẫn phải đầu tư tiền bạc cho việc học để khám phá bản thân, tìm một lối đi mới?

Bởi vì đổi lại, mình đã nhận được hai giá trị cực kỳ to lớn:

Thứ nhất là sức khỏe. Mình vốn không phải là người có thể chất vững vàng và nhiều năng lượng. Bây giờ mình có thời gian để sống chậm lại, để rèn luyện sức khỏe mỗi ngày. Có thời gian để thay đổi dần dần lối sống và ăn uống. Có thời gian để tìm hiểu về nguyên lý vận hành của cơ thể và cách chữa bệnh từ gốc theo trí tuệ cổ xưa… vì không muốn phụ thuộc vào thuốc Tây hay bệnh viện.

Thứ hai là nhân sinh quan và thế giới quan. Thoát ra khỏi cái vòng lặp quen thuộc, mình mới thấy tầm nhìn của mình từng bị giới hạn đến mức nào. Mỗi khóa học, mỗi trải nghiệm, mỗi cuộc trò chuyện mới đã mở thêm cho mình hai cánh cửa. Một cánh cửa mở vào bên trong giúp mình soi chiếu nội tâm. Một cánh cửa mở ra bên ngoài để thấy được thế giới rộng lớn. Mình thấy bản thân đang không ngừng thay đổi, trưởng thành và tháo gỡ đi được vô số định kiến cố hữu.
--

Chẳng hạn như mình có góc nhìn trí tuệ hơn về khoảng thời gian trước khi nghỉ việc. Mình nhận ra tiền bạc, khối lượng công việc hay sếp chỉ là yếu tố bên ngoài. Không còn đổ tại lương thế này, khối lượng công việc thế kia hay sếp thế nọ. Căn nguyên nằm ở chỗ mình không biết quản lý sự căng thẳng của chính mình. Mình không hề chán việc, nhưng luôn thấy bực bội khi đang tập trung làm việc này thì có việc khác đột ngột chen vào. Lo lắng khi phải xử lý nhiều việc cấp bách cùng lúc mà không biết sắp xếp thứ tự ưu tiên. Không có sự phản hồi và thiết lập ranh giới để tạo ra quy trình làm việc tối ưu cho chính mình.

Address

Hanoi
08

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thành thật cùng Thảo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Thành thật cùng Thảo:

Share