15/08/2026
Cốm vào mùa thu
Mùa thu về thật khẽ...
Không ồn ào như những cơn mưa đầu hạ, cũng chẳng rực rỡ như nắng cuối xuân. Thu len vào từng con phố bằng một chút se lạnh trong gió, bằng những vệt nắng vàng mỏng tang và bằng mùi hương rất riêng của cốm mới.
Buổi sáng, phố còn ngái ngủ. Những hàng cây im lặng bên hè, lá vàng chao nghiêng theo từng cơn gió. Người ta đi chậm hơn một chút, như thể sợ bước nhanh sẽ làm mùa thu vụt mất.
Ở một góc hiên nhỏ, một người ngồi bên tách trà nóng. Trước mặt là đĩa cốm xanh được bọc trong mấy lớp lá sen. Chẳng cần một điều gì quá đặc biệt. Chỉ một buổi sáng yên, một chút nắng dịu, một tách trà và vài hạt cốm.
Khẽ mở lớp lá sen...
Hương cốm ùa ra, thanh khiết và dịu dàng. Màu xanh non nằm nép mình giữa màu lá, gợi nhớ đến những cánh đồng lúa đang thì con gái, đến mùi đất sau cơn mưa và những buổi chiều quê xa xăm.
Một nhúm cốm nhỏ được đưa lên môi.
Cốm không ngọt gắt. Vị ngọt rất nhẹ, rất chậm, cứ thong thả ở lại nơi đầu lưỡi. Người ta nhâm nhi từng chút một, chẳng phải vì cốm hiếm, mà vì mùa thu vốn là mùa của những điều chậm rãi.
Ngoài kia, một chiếc lá vàng rơi xuống mặt đường.
Có người đi ngang, có người vội vã với công việc, với những cuộc hẹn, với những ngày tháng cứ nối tiếp nhau. Nhưng cũng có người chọn dừng lại bên một hiên nhà, để nghe gió đi qua hàng cây, để nhìn nắng rơi trên vai áo, để nhâm nhi một chút cốm và cho tâm hồn mình được nghỉ ngơi.
Có lẽ, mùa thu đẹp nhất không nằm ở những con phố đông người hay những bức ảnh đầy màu sắc.
Mùa thu đẹp trong khoảnh khắc con người ta biết sống chậm lại...
Là khi ta ngồi yên, nghe tiếng lá xào xạc, nhấp một ngụm trà, ăn một chút cốm xanh và bất chợt nhận ra: hóa ra bình yên chẳng ở đâu xa...
Nó nằm trong một buổi chiều có gió
Trong hương lá sen còn vương trên tay
Trong vị cốm non dịu ngọt
Và trong một tâm hồn vừa kịp thả mình theo mùa thu....
Ảnh: Tadi cf chụp một pô ảnh rất ưng 💚