20/03/2025
Có một điều kỳ lạ mà ai cũng trải qua nhưng ít ai thực sự nhận ra: khi còn nhỏ, ta có thể biến bất cứ thứ gì thành một thế giới đầy màu sắc. Một khoảng sân đầy nắng có thể là cả một vương quốc. Một chiếc hộp cũ có thể trở thành con tàu vũ trụ. Một buổi chiều mưa có thể hóa thành một cuộc phiêu lưu kỳ thú. Trẻ con có khả năng tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì – niềm vui trong những điều nhỏ bé, sự háo hức trong những điều bình thường, phép màu trong từng khoảnh khắc.
Rồi ta lớn lên. Và dần dần, ta đánh mất khả năng đó.
Ta bước vào những thành phố rực rỡ ánh đèn, ngồi giữa những quán cà phê sang trọng, sở hữu những thứ ta từng mơ ước khi còn bé. Nhưng có một cảm giác trống rỗng nào đó cứ bám lấy ta. Đứng giữa nơi có tất cả, ta lại không tìm được gì. Không tìm thấy sự háo hức, không tìm thấy niềm vui, không tìm thấy điều gì thực sự làm ta rung động.
Trẻ con có thể ngồi hàng giờ chỉ để ngắm một con kiến bò trên nền đất, vì với chúng, thế giới này quá rộng lớn và mỗi điều nhỏ bé đều đáng để tò mò. Người lớn thì lướt qua mọi thứ với đôi mắt đã chai sạn, tâm trí đã quen với sự bận rộn, những mối bận tâm vô tận. Ta không còn thấy những điều kỳ diệu trong cuộc sống, không còn ngạc nhiên trước những gì bình dị. Ta quên mất cách dừng lại và tận hưởng.
Có một lần, một đứa trẻ nhặt một viên sỏi dưới chân, ngắm nghía nó hồi lâu rồi nói với tôi: "Cục đá này đẹp quá." Tôi nhìn theo nó, chỉ thấy một viên sỏi như bao viên sỏi khác. Nhưng trong mắt đứa bé ấy, nó có thể là một viên ngọc, một mảnh vỡ của hành tinh nào đó, hay một kho báu vừa được tìm thấy. Tôi tự hỏi, từ lúc nào ta đã mất đi khả năng nhìn mọi thứ với ánh mắt lấp lánh như thế?
Người lớn có thể đi khắp nơi, sống trong những ngôi nhà tiện nghi, sở hữu những món đồ xa xỉ, nhưng lại lạc lõng ngay trong chính cuộc đời mình. Ta cứ chạy theo những thứ to lớn hơn, đẹp đẽ hơn, nhưng càng có nhiều, ta lại càng thấy trống rỗng. Ta có cả một thế giới trong tầm tay, nhưng dường như chẳng còn gì thực sự làm ta hạnh phúc.
Có lẽ, điều ta cần không phải là nhiều hơn, mà là tìm lại ánh mắt thuở ban đầu. Biết dừng lại để cảm nhận. Biết tận hưởng những điều nhỏ bé. Biết tìm thấy niềm vui từ những gì đơn sơ nhất. Như một tách trà nóng trong buổi sáng yên tĩnh. Như tiếng gió thổi qua những tán cây. Như một cuộc trò chuyện chân thành. Như một khoảnh khắc nhìn lên bầu trời và cảm nhận được sự bao la của nó.
Bởi vì hạnh phúc không nằm ở những thứ ta có, mà nằm ở cách ta nhìn nhận những gì mình đang có. Trẻ con tìm thấy cả vũ trụ trong một hạt cát. Còn người lớn đôi khi có cả thế giới trong tay, nhưng vẫn cảm thấy mình chẳng có gì.