15/04/2017
THOÁT KHỎI TÌNH CẢNH TRẦM CẢM, TỰ KỶ ĐẾN MỨC CHẲNG THIẾT GÌ NHỜ PHƯƠNG PHÁP “CHÚC THẦM”
Các bạn thân mến, tôi muốn chia sẻ với các bạn về việc nhờ thực hành "CHÚC THẦM" mà tôi đã vượt qua tình cảnh khốn khổ của mình như thế nào:
Đó là câu chuyện từ 6, 7 năm về trước. Khi đó tôi đang rơi vào trạng thái vô cùng tồi tệ: thân thể thì gầy mòn, bước chân như chỉ còn chút sức lực lê lết xuống nền đất chứ chẳng thể bước đi từng bước, còn tâm trí thì luôn mung lung, nghĩ ngợi lung tung hoặc chẳng thiết gì xung quanh.
Tôi cứ sống trong tình trạng đó chừng nửa năm. Rồi sau đó tôi mới ý thức mình có vấn đề gì đó mà nếu cứ tiếp tục thế này thì có lẽ chết còn sướng hơn là sống.
Và bắt đầu tôi muốn tìm mọi cách thay đổi trạng thái đó! Có ai đó đã từng nói: Khi gõ cửa, cửa sẽ mở. Khi có một câu hỏi thì câu trả lời sẽ xuất hiện.
May mắn thay tôi đã gặp được một người vô cùng đặc biệt, người thầy của tôi bây giờ. Thầy đã chỉ cho tôi cách Chúc thầm.
Cũng xin được nói qua đôi chút, trước khi rơi vào tình trạng tồi tệ đó, tôi cũng là người sống đầy hoài bão và ước mơ, có lý tưởng, muốn được thăng tiến trong sự nghiệp ... Nhưng qua một biến cố của gia đình sau những năm tháng dằn vặt, giấu giếm và trút giận dữ lên nhau thì dường như mọi hy vọng về gia đình cùng với những hoài bão về sự nghiệp đã tan tành mây khói.
Tôi đã phải lang thang một thời gian, rồi mới trở lại với cuộc sống, với công việc. Nhưng thật không ngờ sau đó tận nửa năm, khi mà mọi giông tố đã qua đi thì tôi rơi vào tình trạng trầm cảm, tự kỷ như trên.
Lúc đó tôi cũng chưa biết chút gì về Đạo Phật, cũng chẳng đi chùa hay biết những giáo lý căn bản nào của nhà Phật như Nhân quả, vô thường, bất toại nguyện… Và tôi cũng không có khả năng tiếp thu bởi vì đơn giản là khi đó đầu óc tôi một là trầm uất không còn hứng thú gì hoặc là quá rối loạn để tiếp nhận những điều đó.
Thầy đã dạy phương pháp Chúc thầm cho tôi – Nói nôm na đơn giản thế này thôi – Thay vì cứ nghĩ luẩn quẩn lung tung hoặc là trầm uất thì mình hãy chúc thầm tất cả những sự vật từ cả con người, loài vật cỏ cây mà mình gặp.
Với mỗi người, mỗi loài hay kể cả cây cỏ hoa lá, bạn hãy thầm chúc một lời chúc mà bạn muốn gửi tới họ. Đơn giản như khi đi ngang qua hàng ăn, bạn chúc những người đang ăn được ngon miệng, chúc cô bán hàng đắt khách. Chúc bác giữ xe được vui vẻ, chúc những người đi cùng thang máy có một ngày làm việc vui vẻ thành công, chúc những đồng nghiệp, người thân của bạn được mạnh khỏe hạnh phúc…
Đó, bạn có thể chúc bất cứ điều gì – CHỈ LÀ THẦM CHÚC THÔI – nên bạn không sợ ai đánh giá này nọ hay làm phiền gì họ cả, chỉ một điều duy nhất cần lưu ý là khi đó BẠN PHẢI THỰC SỰ MUỐN CÁI ĐIỀU TỐT ĐẸP ĐÓ ĐẾN VỚI HỌ. Bạn có thể làm mọi lúc, mọi nơi bất cứ khi nào bạn rảnh và muốn làm.
Quả thật là tình cảnh đó của tôi giống như có bệnh thì vái tứ phương, mà phương pháp này cũng khá đơn giản, không cầu kỳ, chẳng phải mất tiền của công sức gì, cũng không phiền ai, chỉ mình biết nên tôi đã rất có ý thức thử tập nó.
Thế là ngay khi mỗi sáng tỉnh dậy, dù là nhìn thấy chậu cây trước cửa, tôi cũng chúc nó đâm chồi nảy lộc, cứ như đang thì thầm giao tiếp với nó vậy đó. Tôi còn chúc người bạn cùng phòng được vui vẻ, may mắn ngày hôm đó.
Ra cửa, đi ngang qua hàng bún mỗi sáng, tôi chúc mọi người đang ngồi ăn được ngon miệng, chúc chú chó nhỏ mà tôi gặp trên đường hôm nay được mạnh khỏe, vui tươi. Tôi chúc hàng cây ven đường trổ nhiều hoa trái…
Rồi khi đến văn phòng, tôi chúc bác giữ xe hôm nay được vui vẻ, bình an. Tôi chúc những anh chị văn phòng đi cùng thang máy có một ngày làm việc hiệu quả thành công. Bước vào phòng làm việc tôi chúc những đồng nghiệp hôm nay làm việc thoải mái…
Cứ lần lượt như vậy, tôi bắt đầu thực hành. Quả thật là ngày đầu tiên, ngày thứ 2, đầu óc tôi cứ như muốn loạn lên vì liên tục phải nghĩ câu chúc hoặc là bị bứt ra khỏi trạng thái suy nghĩ liên miên mọi ngày hay là phải rời khỏi trạng thái lười nghĩ, ỳ ạch chẳng muốn động não chút nào như mọi khi.
Nhưng thật kỳ lạ thay, chỉ sau 1 tuần tôi đã thực sự thấy khá hơn, tinh thần tự nhiên phấn chấn, có sự giao tiếp kết nối với mọi người xung quanh mà chẳng cần phải dùng biện pháp làm quen nào cả. Đặc biệt, trái tim tôi dường như đang được ấm áp trở lại, bắt đầu như có hơi ấm được lan tỏa từ trái tim lạnh lẽo, lãnh cảm bấy lâu nay…
Tôi tiếp tục kiên trì tập đều đặn mỗi ngày, mỗi lúc rảnh rỗi. Ngay khi không phải bận tâm việc gì, không phải làm việc là tôi thực hành ngay. Mà nói thật là lúc đó tôi cũng không có việc gì phải làm cả bởi trước đó tôi đã trầm uất đến mức chẳng còn thiết gì xung quanh. Chẳng có giao lưu, tiếp xúc với ai chứ huống chi là những trò giải trí thường tình.
Liên tục đều đặn như vậy trong vòng 2 tháng liền – Vô cùng kỳ diệu, tôi đã quay trở lại hòa nhập được với cộng đồng. Kể cả tinh thần và thân thể của tôi trở lên nhanh nhẹn hơn, thoải mái hơn.
Và đó cũng là bước đầu tiên tôi được chạm ngõ với Đạo Phật, bằng một phương pháp vô cùng thiện xảo như vậy – CHÚC THẦM – Mà sau này tôi mới biết, mới hiểu – khi mình mang lại tình yêu thương đến cho người khác, lại là cách để giúp mình được yêu thương, giúp cho trái tim khô cằn, đầy tổn thương của mình được ấm áp trở lại.
Tình cảnh và câu chuyện ấy cách đây đã khá lâu rồi, nhưng nó có dấu ấn vô cùng sâu sắc với tôi, bởi có lẽ cảm tính, sự ấm ấp trở lại của trái tim là điều vô cùng kỳ diệu – Giống như tôi được đánh thức bằng tình yêu. Nó cũng giống như những hạt mầm để mãi đến bây giờ, bất cứ khi nào có thể tôi cũng mong mọi người xung quanh được hạnh phúc bởi nó không chỉ đơn giản là một điều tốt nên làm mà nó chính là liều thuốc tuyệt vời giúp nuôi dưỡng trái tim của mình, giúp nó chạm được vào tình yêu thương và hạnh phúc chân thực.
- Sưu Tầm -