27/11/2021
Hồi nhỏ đọc được câu này!
" Sau này bất luận như thế nào, nếu gặp được một người, khiến bản thân cảm thấy tiền bạc, hay ngoại hình không còn là thước đo chuẩn mực nữa, thì nhất định đừng bỏ lỡ. "
Nhưng ngày đó còn trẻ người non dạ, nào hiểu hết được ý nghĩa, lời nói cũng chỉ như gió thổi qua tai, tuỳ tiện mà nhếch mép buông nửa nụ cười. Chúng ta vốn là như vậy, những kẻ ngang bướng điển hình cố hữu. Phàm những gì chưa một lần gặp, chưa một lần trải nghiệm thì dẫu có trăm vạn người nói cũng chẳng tin.
Rồi thời thế thay đổi, đứa bé năm nào dù không muốn những vẫn phải miễn cưỡng trưởng thành. Thế rồi, rốt cuộc, kẻ không tin vào sự tồn tại của ma quỷ thì lại là kẻ hay gặp ma nhất.
Năm tháng ấy, chẳng nhớ bầu trời nắng đẹp hay nụ cười em đẹp nữa, chỉ biết khoảnh khắc đó đối với tôi, em là tất cả.
Tất cả mọi thứ ở em tôi đều thấy hài lòng, thậm chí vết sẹo ở đầu gối của em, vừa vặn thay cũng khiến tôi mê mệt.
Chúng tôi hứa với nhau rất nhiều, những dự định ấp ủ, một ngôi nhà nhỏ ở Đà Lạt, nơi thềm nhà ánh nắng vương lại, sân sau nhà trồng thật nhiều hoa. Những chuyến du lịch em ngồi sau xe ôm tôi thật chặt.
Nhưng hứa nhiều đấy, cuối cùng lại chẳng thực hiện được.
Tôi có thể vào bếp làm những món ăn thiết đãi bạn bè, nhưng cả 2 năm trời yêu nhau lại chưa một lần nấu cho em được một bữa ăn tử tế. Tôi cũng có thể mời bạn bè về nhà ăn uống nhưng lại chẳng một lần dắt tay em qua con ngõ nhỏ về nhà.
Có thể sau này, tôi sẽ lấy một cô gái nào đó, sẽ nấu cho cô ấy ăn những món cô ấy thích nhất, sẽ bảo vệ che chở cho cô ấy! Tôi có thể sẽ có một ngôi nhà trong Đà Lạt, thềm nhà có thể trồng hoa hoặc cũng có thể không.
Nhưng vĩnh viễn những lời hứa năm xưa cũng không còn có cơ hội thành hiện thực nữa, cảm giác thất hứa này không hề dễ chịu một chút nào cả.
Nó giống như việc một ngày của nhiều năm về sau, bạn ngồi trong căn phòng vắng, nhớ lại những kí ức thời trẻ, rồi nhận ra bản thân đã không còn tùy hứng, không còn vô tư, không còn mỉm cười vì vui và bật khóc vì buồn nữa!
Bạn không được phép cảm thán đoạn ký ức đấy, bạn lấy tư cách gì? khi bạn là kẻ thất hứa mà, bạn là người sai mà.
Lúc này, cười thì không đúng lúc, khóc thì không hợp cảnh. Tâm tư như một cánh hoa rơi tàn vương trên mặt hồ, tiến không được, lùi không xong, cứ vô định theo gió đẩy đưa, bất lực mà thở dài đầy luyến tiếc.
Thì ra, cuộc sống này vốn dĩ là như vậy, ai khi thốt lên lời thề ước mà không một mực tin rằng bản thân sẽ tuyệt đối không phản bội lại những lời đã hứa. Nhưng vào lúc nuốt lời thì lại tùy tiện biệm minh cho sự sai lầm đó rằng bản thân mình yếu đuối, không thể làm được những điều đã hứa.
Bởi vậy thứ gọi là lời thề này thực tế chẳng thể nào mang ra mà đo lường sự kiên trung, cũng chẳng thể dựa vào đó mà phán đoán đúng sai. Nó chỉ có thể nói lên rằng, vào thời khắc những lời thề này thốt ra, họ cũng đã từng chân thành hoặc chí ít cũng từng giả vờ chân thành.
Vậy nên! Đừng hứa bất cứ điều gì, nếu bản thân không làm được..