28/08/2024
Nhât kí người vô minh, Ngày x, Pháp Vân pagoda, đạo tràng Phật Hạnh.
Người phật tử nhất định phải đi tu tập. Tại sao ạ? Tôi xin chỉ đưa ra 1 lí do trong nhiều lí do
Ví dụ như hôm nay, chúng tôi đi chùa Pháp Vân. Đề tài mn thảo luận sinh hoạt sau lễ hôm nay là tâm từ bi trong cuộc sống và trong tu tập thực hành thế nào?
Mn chia thành các nhóm nhỏ bàn luận rất sôi nổi
Cái hay là khi thảo luận, chúng ta sẽ phát hiện và điều chỉnh những cái lệch của nhau. Ví dụ 1 phật tử trung niên đã nói cho tiền những người xin ăn nhưng lại có ý kiến khác là nên tìm hiểu kĩ vì đôi khi ta bị lừa, có 1 cách chắc chắn là ta có thể ko mặc cả những chi phí nhỏ như mớ rau, mớ cá những cái mà ta biết rõ giá để cho thêm họ vài ngàn, phân định những người nào thực sự khắc khổ nhưng yêu lao động, yếu ớt nhưng vẫn cố lao động kiếm tiền, những người có con đỗ đại học vất vả sinh nhai.... Ko ép giá vào cuối buổi chiều, ko cố mua rẻ dưới giá thị trường, ko chê bai , hạ thấp sản phẩm hay người bán, cố gắng ko làm người bán thất vọng, thái độ mua bán vui vẻ ko cau có, mặt lạnh....
Nhưng lại có phật tử nói rằng còn phân biệt là còn sân, ai m cũng khởi thương cả, cứ ăn mày đều cho hết, thậm chí kể cả họ chỉ giả vờ cũng kệ...Ôi thế là phật tử này ngay lập tức bị khuyên là tu phải có trí tuệ....
Tuy thời gian có hạn ko kịp đi sâu vào các vấn đề khác hoặc cũng ko phải ai cũng có cơ hội nói hết ý, hay nói trong nhóm nhưng đều phải động não soi lại trong lòng mình.
Chẳng hạn tự thấy m chưa đủ từ bi, m vẫn còn nổi nóng nói to mắng con cái khi con nói vài lần vẫn ko làm. Và tự tìm xem cái lí do m nổi nóng là do đâu. Lại thấy tâm từ bi m có nhưng cái sân m còn nên nó nổi lên là 8 ngưạ truy phong ko đuổi kịp để chặn lại, nó che mờ hết cái từ bi trong lòng, làm cho từ bi ko cựa nổi. Cái nguy hiểm là sự cư xử này sẽ khiến con m học mình, và chúng còn dễ dàng hơn m khi nói to vs mình, lúc đấy sửa m chưa xong thì lại đi sửa con. Nó vô hình chung sẽ tạo ra một "truyền thống" cứ ko vừa ý nhau là quát mắng nhau trong gia đình. Có người sẽ cho là do c.song quá sức ép, khó khăn, nếu m nhiêù tiền hơn 1 chút, m ít c.viec đi 1 chút...thì m sẽ ko nổi nóng. Nhưng Phật bằng chính c.đời tu dưỡng thành công của m đã cho thấy cái sân lại ko đến từ hoàn cảnh bên ngoài mà rõ ràng nó đến từ nội tâm mình. Lúc đấy may quá lại nhớ lời thầy dạy rằng cái sân chỉ có thần lực mới cứu nổi, sức người nỗ lực cả đời nhiều khi ai cũng biết m nóng nhưng đến già vẫn ko kiềm chế đc, thậm chí có người sức lực cạn kiệt mới chịu "ko thèm" sân nữa. cách là thế này, ta lạy phật sám hối hàng ngày tha thiết xin cho m thoát khỏi lòng sân. Vì sân là có cái tức giận trong lòng, mà trong lòng có lửa là hỏng rồi, lời thì có thể hoàn cảnh sao đó phải nóng nhưng lòng phải nguội mới là đúng...Rồi phải chăm chỉ toạ thiền. Rồi biết con còn nghịch chưa phù hợp vs ko khí trong chùa nhưng vẫn phải cho đi vì môi trường đạo tràng và chùa, và thầy hiểu biết đều cho phép chúng nghịch trong những khuôn khổ , thời gian phù hợp. Nếu để lớn, muôn tiền bạc nịnh bợ kẻ trẻ trung vô thần đã vô duyên ko bao giờ nhìn thấy đi chùa là 1 cơ hội quý giá. Đạo đức ko dễ có được, giàu có thì còn dễ hơn là việc có 1 cuộc sống tinh thần thanh thản, hạnh phúc là nhờ ta hoàn thiện về nhân cách của mình. Để đến khi đã nếm đủ chua cay thì thật cũng đã muộn. Bạn hãy để ý so sánh tập thể đạo tràng những người già trung niên và những người trẻ, người trẻ bao giờ họ cũng sáng tạo hấp dẫn và làm đc nhiều điều ý nghĩa gấp nhiều lần lắm luôn những cô bác nhiều tuổi. Nên người trẻ phải rất nên là người có đạo, ko có đạo ta sẽ ko thể sống có ánh sáng, mà phải nhìn thấy ánh sáng chứ ko phải mô tả ánh sáng mới hiểu đc ánh sáng là thế nào, nên nhiều người thờ ơ vs việc tu là rất dễ hiểu, lại thêm ko phải đạo tràng nào cũng thật sự chất lượng.
Ôi, một đạo tràng thật như quý như viên ngọc dấu kín trong đất đá sâu.