15/06/2026
Mình sinh ra thuộc thế hệ đầu 8X.
Có lẽ những người sinh vào thời 8X hay đầu 9X là một thế hệ khá đặc biệt. Chúng mình lớn lên trong một giai đoạn mà xã hội thay đổi nhanh đến mức chỉ vài chục năm đã như bước sang một thế giới khác.Ngày còn nhỏ, liên lạc với nhau bằng thư tay. Muốn gọi điện phải dùng điện thoại bàn hoặc chạy ra bốt điện thoại công cộng. Muốn gặp ai thì hẹn trước, chứ không có chuyện nhắn tin “em đến rồi” hay chia sẻ vị trí như bây giờ. Cái thời cả xóm chỉ có 1 vài nhà có điện thoại. Mỗi lần có người gọi là cả ngõ chạy đi tìm nhau. Một lá thư gửi đi có khi mất cả tuần mới tới nơi, nhưng ai cũng kiên nhẫn chờ đợi. Mình nghĩ thế hệ 8X và 9X đời đầu có một điều rất đặc biệt.
Đó là bọn mình có ký ức về một thế giới trước khi mạng xã hội xuất hiện.Một thế giới không có Facebook, không có TikTok, không có Messenger, không có những thông báo hiện lên liên tục mỗi sáng thức dậy.
Ngày ấy, niềm vui đơn giản lắm ví như:
Là tiếng chuông tan học vang lên, rồi cả đám ùa ra sân trường chơi.
Là những buổi tối mất điện ,cả xóm mang ghế ra đầu ngõ ngồi hóng mát.
Là những cuốn lưu bút chuyền tay nhau mỗi dịp chia tay.
Là cảm giác hồi hộp chờ một lá thư của ai đó suốt nhiều ngày…
Những ký ức ấy có thể rất bình thường với thế hệ của mình, nhưng lại là điều mà các thế hệ sau này sẽ không bao giờ được trải nghiệm một cách trọn vẹn.
Không phải vì cuộc sống hôm nay kém hơn. Ngược lại, công nghệ giúp mọi thứ thuận tiện hơn rất nhiều. Nhưng có những cảm xúc chỉ tồn tại trong một giai đoạn nhất định của lịch sử.
Thế hệ chúng mình may mắn được chứng kiến cả hai thế giới: một thế giới hoàn toàn không có mạng xã hội và một thế giới mà gần như mọi thứ đều diễn ra trên mạng. Mình nói đây không phải là tiếc nuối. Chỉ đơn giản là cảm thấy mình đã được sống qua một thời kỳ rất đặc biệt.Một thời kỳ mà sau này chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Rồi internet xuất hiện. Điện thoại di động xuất hiện. Máy tính, mạng xã hội, thanh toán điện tử, trí tuệ nhân tạo… Tất cả diễn ra ngay trong một đời người.
Thế hệ bọn mình có lẽ là thế hệ hiếm hoi được sống ở cả hai thời kỳ. Một bên là thế giới hoàn toàn thủ công, một bên là thế giới số hóa gần như mọi thứ.
Có những điều người trẻ bây giờ coi là hiển nhiên thì ngày xưa là điều không tưởng. Nhưng ngược lại, có những ký ức của thế hệ mình kể ra, các cháu bây giờ nghe cứ như chuyện cổ tích.
Không phải thế hệ nào tốt hơn thế hệ nào. Chỉ là mỗi thế hệ lớn lên trong một hoàn cảnh khác nhau nên cách nhìn cuộc sống cũng khác nhau. Được sống ở cả hai thế giới nên đôi khi mình nhìn sự thay đổi của xã hội với nhiều cảm xúc hơn. Và mình cũng nhận ra: điều đáng quý nhất không phải là mình sống ở thời nào, mà là mình có đủ khả năng để thích nghi với sự thay đổi của thời đại hay không.
Có lẽ một phần lý do mình chọn đến vớ bánh mì cũng xuất phát từ những ký ức của thế hệ mình. Ngày nhỏ, được cầm nửa ổ bánh mì đi học đã là một niềm vui. Bánh mì không quá nhiều nhân, không quá cầu kỳ, nhưng có một hương vị rất riêng. Mùi pate thơm,ít ruốc, chút thịt với vài miến xúc xích đỏ+ vài lát dưa chuột, ít rau mùi và tương ớt. Đơn giản vậy thôi mà nhớ mãi.
Rồi thời gian trôi đi, xã hội thay đổi, khẩu vị cũng thay đổi theo. Bánh mì ngày càng đa dạng hơn, hiện đại hơn, đẹp mắt hơn. Đó là điều tốt , nhưng bên cạnh đó mình thấy hình ảnh chiếc bánh mì Hà Nội cũ dần dần phai nhạt.
Khi bắt đầu làm Bánh Mì Lâm, mình không nghĩ mình đang bán một món ăn. Mình nghĩ mình đang cố gắng giữ lại một phần ký ức của tuổi thơ bọn mình.
Chiếc bánh mì ấy có thể không hợp với tất cả mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ bây giờ. Nhưng với những người từng lớn lên trong những năm 80, 90 như mình đôi khi chỉ cần cắn một miếng là nhớ lại những buổi sáng đi học, những đồng tiền lẻ mẹ cho trong túi áo, những ngày tháng chẳng dư dả nhưng lại đầy ắp kỷ niệm.
Còn mình, có lẽ đang cố bán một chút ký ức cũ của Hà Nội.Và thật may mắn là đến hôm nay vẫn còn nhiều người muốn mua những ký ức ấy.