Bánh Mì Lâm

Bánh Mì Lâm Traditional Bread
Bánh mì truyền thống ngon nhất phường Khương Đình

Theo mình thì làm kinh doanh, ai cũng mong cửa hàng của mình ngày một phát triển, ngày một rộng hơn, đông khách hơn. Như...
18/06/2026

Theo mình thì làm kinh doanh, ai cũng mong cửa hàng của mình ngày một phát triển, ngày một rộng hơn, đông khách hơn. Nhưng có điều cuộc sống không phải lúc nào cũng đi theo những gì mình mong muốn.Có những lúc phải tiến lên. Cũng có những lúc phải chấp nhận lùi lại một bước để chuẩn bị cho một chặng đường dài hơn.Sau rất nhiều suy nghĩ và cân nhắc, mình quyết định sẽ khép lại cửa hàng tại Vũ Tông Phan vào cuối tháng này.
Thú thật, đây không phải là một quyết định dễ dàng. Bởi mỗi cửa hàng mở ra đều chứa trong đó rất nhiều công sức, tiền bạc, thời gian và cả hy vọng. Nhưng ở thời điểm hiện tại, mình chưa tìm được giải pháp nào tốt hơn. Thay vì dàn trải nguồn lực, mình lựa chọn tập trung nhân sự và công việc về cơ sở 18 Khương Hạ để ổn định hơn cho những kế hoạch phía trước.
Mình vẫn tin rằng, phát triển không nằm ở việc có bao nhiêu cửa hàng, mà nằm ở việc mình làm tốt được bao nhiêu trong khả năng của mình.
Xin cảm ơn tất cả anh chị em, khách hàng đã từng ghé qua, từng ủng hộ cơ sở Vũ Tông Phan trong suốt thời gian vừa qua. Hẹn gặp mọi người tại 18 Khương Hạ, và hy vọng trong tương lai, khi mọi thứ đủ chín muồi, Nhà Lâm sẽ lại có cơ hội bước tiếp trên những hành trình mới.

Ps:Có những quyết định khiến mình tiếc. Nhưng nếu không dám thay đổi, có khi lại tiếc nhiều hơn.

“Nem Phùng ăn với lá sung.Để người tứ xứ nhớ nhung một thời”.
17/06/2026

“Nem Phùng ăn với lá sung.
Để người tứ xứ nhớ nhung một thời”.

Mình sinh ra thuộc thế hệ đầu 8X.Có lẽ những người sinh vào thời 8X hay đầu 9X là một thế hệ khá đặc biệt. Chúng mình lớ...
15/06/2026

Mình sinh ra thuộc thế hệ đầu 8X.
Có lẽ những người sinh vào thời 8X hay đầu 9X là một thế hệ khá đặc biệt. Chúng mình lớn lên trong một giai đoạn mà xã hội thay đổi nhanh đến mức chỉ vài chục năm đã như bước sang một thế giới khác.Ngày còn nhỏ, liên lạc với nhau bằng thư tay. Muốn gọi điện phải dùng điện thoại bàn hoặc chạy ra bốt điện thoại công cộng. Muốn gặp ai thì hẹn trước, chứ không có chuyện nhắn tin “em đến rồi” hay chia sẻ vị trí như bây giờ. Cái thời cả xóm chỉ có 1 vài nhà có điện thoại. Mỗi lần có người gọi là cả ngõ chạy đi tìm nhau. Một lá thư gửi đi có khi mất cả tuần mới tới nơi, nhưng ai cũng kiên nhẫn chờ đợi. Mình nghĩ thế hệ 8X và 9X đời đầu có một điều rất đặc biệt.
Đó là bọn mình có ký ức về một thế giới trước khi mạng xã hội xuất hiện.Một thế giới không có Facebook, không có TikTok, không có Messenger, không có những thông báo hiện lên liên tục mỗi sáng thức dậy.
Ngày ấy, niềm vui đơn giản lắm ví như:
Là tiếng chuông tan học vang lên, rồi cả đám ùa ra sân trường chơi.
Là những buổi tối mất điện ,cả xóm mang ghế ra đầu ngõ ngồi hóng mát.
Là những cuốn lưu bút chuyền tay nhau mỗi dịp chia tay.
Là cảm giác hồi hộp chờ một lá thư của ai đó suốt nhiều ngày…
Những ký ức ấy có thể rất bình thường với thế hệ của mình, nhưng lại là điều mà các thế hệ sau này sẽ không bao giờ được trải nghiệm một cách trọn vẹn.
Không phải vì cuộc sống hôm nay kém hơn. Ngược lại, công nghệ giúp mọi thứ thuận tiện hơn rất nhiều. Nhưng có những cảm xúc chỉ tồn tại trong một giai đoạn nhất định của lịch sử.
Thế hệ chúng mình may mắn được chứng kiến cả hai thế giới: một thế giới hoàn toàn không có mạng xã hội và một thế giới mà gần như mọi thứ đều diễn ra trên mạng. Mình nói đây không phải là tiếc nuối. Chỉ đơn giản là cảm thấy mình đã được sống qua một thời kỳ rất đặc biệt.Một thời kỳ mà sau này chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Rồi internet xuất hiện. Điện thoại di động xuất hiện. Máy tính, mạng xã hội, thanh toán điện tử, trí tuệ nhân tạo… Tất cả diễn ra ngay trong một đời người.
Thế hệ bọn mình có lẽ là thế hệ hiếm hoi được sống ở cả hai thời kỳ. Một bên là thế giới hoàn toàn thủ công, một bên là thế giới số hóa gần như mọi thứ.
Có những điều người trẻ bây giờ coi là hiển nhiên thì ngày xưa là điều không tưởng. Nhưng ngược lại, có những ký ức của thế hệ mình kể ra, các cháu bây giờ nghe cứ như chuyện cổ tích.
Không phải thế hệ nào tốt hơn thế hệ nào. Chỉ là mỗi thế hệ lớn lên trong một hoàn cảnh khác nhau nên cách nhìn cuộc sống cũng khác nhau. Được sống ở cả hai thế giới nên đôi khi mình nhìn sự thay đổi của xã hội với nhiều cảm xúc hơn. Và mình cũng nhận ra: điều đáng quý nhất không phải là mình sống ở thời nào, mà là mình có đủ khả năng để thích nghi với sự thay đổi của thời đại hay không.
Có lẽ một phần lý do mình chọn đến vớ bánh mì cũng xuất phát từ những ký ức của thế hệ mình. Ngày nhỏ, được cầm nửa ổ bánh mì đi học đã là một niềm vui. Bánh mì không quá nhiều nhân, không quá cầu kỳ, nhưng có một hương vị rất riêng. Mùi pate thơm,ít ruốc, chút thịt với vài miến xúc xích đỏ+ vài lát dưa chuột, ít rau mùi và tương ớt. Đơn giản vậy thôi mà nhớ mãi.
Rồi thời gian trôi đi, xã hội thay đổi, khẩu vị cũng thay đổi theo. Bánh mì ngày càng đa dạng hơn, hiện đại hơn, đẹp mắt hơn. Đó là điều tốt , nhưng bên cạnh đó mình thấy hình ảnh chiếc bánh mì Hà Nội cũ dần dần phai nhạt.
Khi bắt đầu làm Bánh Mì Lâm, mình không nghĩ mình đang bán một món ăn. Mình nghĩ mình đang cố gắng giữ lại một phần ký ức của tuổi thơ bọn mình.
Chiếc bánh mì ấy có thể không hợp với tất cả mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ bây giờ. Nhưng với những người từng lớn lên trong những năm 80, 90 như mình đôi khi chỉ cần cắn một miếng là nhớ lại những buổi sáng đi học, những đồng tiền lẻ mẹ cho trong túi áo, những ngày tháng chẳng dư dả nhưng lại đầy ắp kỷ niệm.
Còn mình, có lẽ đang cố bán một chút ký ức cũ của Hà Nội.Và thật may mắn là đến hôm nay vẫn còn nhiều người muốn mua những ký ức ấy.

Những người thức giờ này thường cũng có lý do riêng. Người đi làm sớm, người chuẩn bị hàng hóa, người mất ngủ, người đan...
14/06/2026

Những người thức giờ này thường cũng có lý do riêng. Người đi làm sớm, người chuẩn bị hàng hóa, người mất ngủ, người đang theo đuổi một giấc mơ nào đó còn dang dở chẳng hạn.. .. lúc 3 giờ sáng có một vẻ bình yên, chậm rãi và có chút cô đơn. Nên đứng dưới đường làm tấm ảnh cũng không ảnh hưởng gì.
Chúc anh chị em đang ngủ có một giấc thật sâu,thật ngon. Còn anh em nào đang thức như mình thì chúc một ngày mới nhiều năng lượng và nhiều may mắn.

Thời gian qua, Nhà Lâm nhận được khá nhiều lời mời hợp tác. Người hỏi bán buôn, người hỏi làm đại lý, người hỏi nhượng q...
14/06/2026

Thời gian qua, Nhà Lâm nhận được khá nhiều lời mời hợp tác. Người hỏi bán buôn, người hỏi làm đại lý, người hỏi nhượng quyền, người lại muốn cùng phát triển một mô hình mới…
Thú thật, mỗi lần nhận được những lời đề nghị như vậy mình đều rất vui. Bởi điều đó cho thấy đứa con tinh thần đã phần nào nhận được sự quan tâm và tin tưởng của mọi người.
Mình cũng hiểu rằng nếu chỉ làm đơn lẻ thì rất khó đi nhanh và đi xa. Muốn phát triển bền vững chắc chắn phải có những người đồng hành, phải có sự liên kết và hợp tác.Nhưng ở thời điểm hiện tại, mình xin phép được từ chối hoặc tạm gác lại nhiều cơ hội. Không phải vì không muốn, mà vì đang tập trung toàn bộ thời gian và nguồn lực cho một hệ thống mới đang được xây dựng. Mình luôn tâm niệm rằng đã nhận lời thì phải làm cho tử tế. Còn nếu biết sức mình chưa kham nổi mà vẫn nhận, cuối cùng lại làm ảnh hưởng đến đối tác thì điều đó còn tệ hơn.
Cho nên, trước mắt Nhà Lâm vẫn xin đi chậm một chút.Để hoàn thiện quy trình, hoàn thiện chiếc xưởng nhỏ đang xây dựng dở dang. Khi nền móng đủ vững, lúc đó sẽ tính tiếp chuyện đi xa.
Mình rất cảm ơn tất cả anh chị em đã tin tưởng và dành cho Nhà Lâm những lời mời hợp tác trong suốt thời gian qua.
Có những cơ hội mình chưa thể nắm lấy hôm nay, nhưng biết đâu trong thời gian tới hay một thời điểm phù hợp của tương lai, chúng ta lại có dịp ngồi với nhau và cùng làm một điều gì đó thật hay.

Với thời tiết Hà Nội những ngày này, ngồi  ăn bánh mì đúng là một thử thách không hề nhỏ( trừ buổi sáng sớm). Vì bánh mì...
13/06/2026

Với thời tiết Hà Nội những ngày này, ngồi ăn bánh mì đúng là một thử thách không hề nhỏ( trừ buổi sáng sớm). Vì bánh mì là đồ ăn nhanh rất ít hàng có chỗ ngồi điều hoà .Nên bảo ngồi thưởng thức từng miếng bánh một cách từ tốn thì cũng hơi khó thật. Nhưng bánh mì có một cái hay mà nhiều món khác không có. Đó là mang đi đâu cũng được.
Mua một ổ bánh mì nóng hổi, về văn phòng bật điều hòa, ngồi trước cái quạt mát rượi hoặc về nhà pha thêm cốc trà đá, lúc ấy câu chuyện lại hoàn toàn khác. Thực ra món ăn ngon hay không đôi khi không chỉ nằm ở bản thân món ăn. Nó còn phụ thuộc vào thời tiết, không gian và cả tâm trạng người ăn nữa. Giữa cái nắng gần 40 độ, có lẽ thứ ngon nhất không phải là bánh mì, mà là cái điều hòa. Còn bánh mì thì cứ để nó làm nhiệm vụ thứ hai thôi.

Chắc chắn một số anh chị em đặt hàng bên mình từng thắc mắc vì sao những đơn hàng số lượng lớn bên mình lại yêu cầu phải...
12/06/2026

Chắc chắn một số anh chị em đặt hàng bên mình từng thắc mắc vì sao những đơn hàng số lượng lớn bên mình lại yêu cầu phải thanh toán trước 100%.
Thực ra, chẳng ai bán hàng mà muốn làm khó khách cả. Ngược lại, ai kinh doanh cũng mong nhận được nhiều đơn hàng, nhất là những đơn số lượng lớn.
Nhưng sau lần đóng “học phí” bất đắc dĩ, bên mình buộc phải có quy định này.
Với những đơn hàng nhiều suất, bên mình sẽ xem khả năng đáp ứng đc hay không rồi mới nhận. Nếu làm được sẽ báo nhận, không làm được cũng sẽ nói thẳng để khách chủ động phương án khác. Còn khi đã nhận, bên mình phải chuẩn bị nguyên liệu, sắp xếp nhân sự, bố trí thời gian sản xuất từ rất sớm.
Vấn đề nằm ở chỗ, đã từng có đơn hàng đặt số lượng lớn nhưng không thanh toán trước. Đến giờ giao hàng thì điện thoại không liên lạc được, tin nhắn không trả lời, Zalo khóa, Facebook cũng không thấy đâu. Lúc đó mặt mình méo xẹo hàng đã làm xong, nguyên liệu đã sử dụng, nhân công đã bỏ ra. Nhìn cả đống sản phẩm mà không biết nên khóc hay cười đây?
Đặt hàng là việc của khách.
Làm hàng là việc của bên mình.
Nhưng sự tôn trọng phải đến từ cả hai phía. Vì vậy, những đơn hàng số lượng lớn bên mình xin phép nhận thanh toán trước 100%. Không phải vì không tin khách, mà vì mình cần bảo vệ công sức của những người trực tiếp làm ra sản phẩm.Mong anh chị em thông cảm và thấu hiểu.
Làm nghề nào cũng có những bài học riêng. Có những bài học phải trả bằng tiền, nhưng cũng có những bài học phải trả bằng rất nhiều mồ hôi và sự mệt mỏi.

“Anh ơi, cho em xin cái kem tươi.”Mình cười:  Ôi em ơi, anh nghỉ kem tươi hơn hai năm rồi.Bạn khách ngạc nhiên:Thế ạ? Em...
11/06/2026

“Anh ơi, cho em xin cái kem tươi.”
Mình cười:
Ôi em ơi, anh nghỉ kem tươi hơn hai năm rồi.
Bạn khách ngạc nhiên:
Thế ạ? Em nhớ kem nhà anh ăn ngon lắm mà. Sao anh lại bỏ?
Thực ra câu hỏi này mình nhận được không ít lần.
Nhưng có điều buồn cười là sau hơn hai năm ngắt máy kem, vẫn có người quay lại tìm. Điều đó chứng tỏ sản phẩm không hẳn là dở. Ít nhất cũng có người nhớ và có người tiếc.Nhưng kinh doanh đôi khi không đơn giản là ngon hay không ngon. Một máy kem tươi không giống nồi nước hay lò nướng. Nó phải bật liên tục, phải chạy liên tục để giữ chất lượng sản phẩm. Mỗi ngày nhìn máy chạy, điện vẫn quay, nguyên liệu vẫn nằm đó mà sản lượng bán ra không đủ, cảm giác thật sự như ngồi trên đống lửa.
Nhiều người nghĩ bán được vài chục cây kem là ổn. Nhưng thực ra là bất ổn vì phía sau còn là tiền điện, tiền mặt bằng, tiền nguyên liệu, tiền hao hụt và rất nhiều khoản chi phí không nhìn thấy.
Có những sản phẩm mình rất thích. Có những sản phẩm khách cũng thích. Nhưng nếu thị trường chưa đủ lớn, địa điểm chưa đủ phù hợp thì vẫn phải chấp nhận dừng lại.Làm nghề ăn uống lâu rồi mới hiểu: không phải cái gì ngon cũng sống được. Và không phải cái gì mình yêu thích cũng có thể giữ mãi.
Dù vậy, nghe một vị khách sau hơn hai năm vẫn nhớ tới cây kem ngày nào, tự nhiên thấy vui vui.
Ít nhất thì nó đã từng để lại một dấu ấn nhỏ trong lòng ai đó.

Từ ngày lớn lên đến khi ôm cái cửa hàng ở 18 Khương Hạ , năm nào vào mùa thi cũng thấy rộn ràng. Sáng sớm là cảnh phụ hu...
11/06/2026

Từ ngày lớn lên đến khi ôm cái cửa hàng ở 18 Khương Hạ , năm nào vào mùa thi cũng thấy rộn ràng. Sáng sớm là cảnh phụ huynh chở con đến điểm thi, người cầm chai nước, người cầm túi bút, gương mặt vừa hồi hộp vừa lo lắng. Thành ra, cứ đến dịp này là mình mặc định trong đầu rằng khu vực này sẽ có hội đồng thi.
Ấy vậy mà năm nay lại không có.
Sáng nay đứng trước cửa hàng, nhìn dòng người tất bật đưa con đi thi ở những điểm khác, tự nhiên thấy thiếu thiếu một điều gì đó. Không phải vì có hội đồng thi thì sẽ bán được thêm nhiều hàng. Thực ra chuyện buôn bán chẳng đáng kể chi. Cái mình nhớ là cái không khí quen thuộc đã lặp lại suốt bao năm bỗng nhiên biến mất.
Có những thứ mình nghĩ nó là điều hiển nhiên. Đến khi không còn nữa mới nhận ra mình đã quen với nó từ lúc nào không biết. Một góc phố, một mùa thi, vài gương mặt lo âu của phụ huynh đứng chờ con ngoài cổng trường… tất cả tạo nên cảm giác rất riêng của những ngày đầu hè Hà Nội.
Mọi thứ đều có thể thay đổi. Những điều tưởng như năm nào cũng vậy rồi cũng có ngày khác đi. Cuộc sống là thế, luôn vận động và chẳng ai đoán trước được điều gì. Chỉ là sáng nay đứng ở 18 Khương Hạ, thấy thiếu đi cái không khí mùa thi quen thuộc, tự nhiên trong lòng lại thấy “lao xao và thiêu thiếu” một chút khó tả.

📍18 phố Khương Hạ
Ps: Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi.
Chúc tất cả các con bước vào phòng thi với tâm thế thật bình tĩnh, tự tin và làm bài thật tốt.

Đêm mùng 8, rạng sáng mùng 9 tháng 6 năm 2026.   Những viên gạch đầu tiên của chiếc xưởng nhỏ được đặt xuống. Và mưa rất...
09/06/2026

Đêm mùng 8, rạng sáng mùng 9 tháng 6 năm 2026.
Những viên gạch đầu tiên của chiếc xưởng nhỏ được đặt xuống. Và mưa rất to. Có lẽ đây sẽ là một kỷ niệm mà rất lâu nữa mình sẽ vẫn còn nhớ.
Bao nhiêu ngày nắng ráo thì không đổ bê tông, đúng hôm mưa to gió lớn lại đến lịch đổ. Đứng nhìn trời mà chỉ biết cười trừ. Hoãn thì ảnh hưởng tiến độ, mà làm thì thấp thỏm lo mưa gió, lo chất lượng, lo đủ thứ trên đời.
Thế mới thấy, mỗi người một nghề, mỗi nghề một nỗi khổ riêng. Người bán hàng như mình thì sợ mưa vì vắng khách. Anh em xây dựng lại sợ mưa vì công trình đình trệ. Người chạy xe sợ tắc đường, người giao hàng sợ ngập nước. Nhìn bên ngoài ai cũng nghĩ nghề của người khác có vẻ nhàn hơn mình, nhưng khi bước vào mới hiểu đồng tiền nào cũng có cái giá của nó. Có lẽ cuộc sống là vậy, chẳng ai chọn được ngày đẹp trời cho tất cả mọi việc. Chỉ có thể cố gắng làm tốt nhất trong hoàn cảnh mình gặp phải.
Làm nghề nào cũng sẽ có lúc than thở, và thoáng nghĩ có lúc muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi cuối cùng, ai cũng lại xắn tay áo lên mà làm tiếp. Vì phía sau công việc là gia đình, là cơm áo, là những dự định còn dang dở đang chờ mình hoàn thành.

Address

18 Phố Khương Hạ-P. Khương Đình
Hanoi

Telephone

+84942151222

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bánh Mì Lâm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bánh Mì Lâm:

Shortcuts

Share

Category