Bánh Mì Lâm

Bánh Mì Lâm Traditional Bread
Bánh mì truyền thống ngon nhất phường Khương Đình

21h mới được ngồi xuống ăn bữa tối.Người thì oải, bụng thì đói mà cơm lại chả muốn nuốt.Thôi thì làm bát mì cho nhanh, c...
21/04/2026

21h mới được ngồi xuống ăn bữa tối.
Người thì oải, bụng thì đói mà cơm lại chả muốn nuốt.
Thôi thì làm bát mì cho nhanh, cho dễ ăn, dễ thở.
Có những ngày không cần ăn ngon, chỉ cần nuốt cho qua bữa thế là đủ lắm rồi . Oải ! đúng kiểu nhà bao việc.

Hôm nay có ông em người Pháp vào ăn bánh mì. Hỏi gì cũng: “Yes yes”, “Ok ok”.Thế là làm cho em ấy một ổ “chuẩn vị”, ớt ủ...
21/04/2026

Hôm nay có ông em người Pháp vào ăn bánh mì. Hỏi gì cũng: “Yes yes”, “Ok ok”.
Thế là làm cho em ấy một ổ “chuẩn vị”, ớt ủng đúng bài.
Ăn được vài miếng,thấy ngồi thở hồng hộc, lưỡi vắt sang bên.
Mình hỏi: “Sao thế em?”
Nó bảo: “Nóng quá anh ạ…” 🥵
Lúc này mới hiểu,không phải nóng do thời tiết, mà là “nóng” từ ổ bánh mì.
Nói thật, ớt nhà mình cũng thuộc dạng cay ra trò. Giờ nhiều hàng làm nhẹ tay cho dễ ăn, chứ kiểu cay “thật thà” như này chắc cũng không còn nhiều.
Mà thôi, ăn bánh mì Việt mà không có tí mồ hôi, không xuýt xoa thì lại thiếu thiếu cái gì .
Chắc sau vụ này, ông em người Pháp nhớ hẳn hoi bánh mì Việt Nam ăn nóng lắm.

Mấy năm làm content, đến giờ mới thấy có lúc mình “cạn chữ” thật anh chị em ạ. Những gì muốn nói, muốn kể, gần như đã vi...
19/04/2026

Mấy năm làm content, đến giờ mới thấy có lúc mình “cạn chữ” thật anh chị em ạ. Những gì muốn nói, muốn kể, gần như đã viết hết trong từng ấy năm. Lặp lại thì không muốn, mà tìm cái mới thì đầu óc lại đang bận sang một phương hướng khác.
Dạo này nhà cháu đang tập trung nghĩ về một chuyện lớn hơn :”làm một chiếc xưởng nhỏ” ước mơ bao năm chưa thành. Đâm ra tâm trí cứ quay cuồng với con số, mặt bằng, cách vận hành.Viết lách tự nhiên bị đẩy xuống phía sau.
Có những lúc ngồi trước màn hình mà đầu óc trống trơn. Không phải không có chuyện để kể, mà là chưa biết bắt đầu từ đâu.
Nhưng chắc cũng chẳng sao cả. Mình nghĩ viết lách cũng giống như làm nghề thôi, có lúc lên, có lúc xuống rồi có lúc chững lại. Quan trọng là mình vẫn đang đi, chỉ là đang đi ở một hướng khác.
Khi nào ổn hơn, có khi lại có nhiều thứ để kể hơn bây giờ luôn ý chứ.
Tạm thời thôi cứ thế đã.

Có những chuyện, chỉ khi vừa làm cha mẹ vừa làm nghề mới hiểu hết được.Để cân bằng giữa công việc và con cái chưa bao gi...
18/04/2026

Có những chuyện, chỉ khi vừa làm cha mẹ vừa làm nghề mới hiểu hết được.
Để cân bằng giữa công việc và con cái chưa bao giờ là dễ, nhất là với những người bán hàng ăn nhỏ lẻ như mình. Công việc thì không có giờ giấc rõ ràng, khách đến là phải phục vụ, có hôm đông thì quay như chong chóng, có hôm vắng lại ngồi lo nghĩ đủ điều. Trong khi đó, con cái thì lớn lên từng ngày, không đợi mình “rảnh” rồi mới cần.
Nhiều lúc cũng tự hỏi: làm sao để vừa lo được cho công việc suôn sẻ, vừa mong con ngoan ngoãn, học hành tử tế? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ không có cái gọi là trọn vẹn cả hai cùng một lúc. Sẽ luôn có những thời điểm, một trong hai người phải chấp nhận lui về phía sau. Có thể là mình bớt một chút tham công tiếc việc, dành thời gian cho con nhiều hơn. Cũng có thể là người kia gánh vác thêm phần việc, để gia đình được tròn vai. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu đó là sự đánh đổi cần thiết.
Cuộc sống mà không phải lúc nào cũng cân bằng hoàn hảo, nhưng chỉ cần trong lòng mình biết mình đang cố gắng vì điều gì,thì mọi thứ “thiếu một chút” cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Công việc có thể làm lại, nhưng tuổi thơ của con thì chắc chắn không quay lại lần thứ hai.

9h sáng mà trời tối om như 6h.Đứng ngoài cửa hàng nhìn ra cứ tưởng mình ngủ quên, dậy nhầm giờ anh chị em ạ. Chẳng nhẽ l...
17/04/2026

9h sáng mà trời tối om như 6h.
Đứng ngoài cửa hàng nhìn ra cứ tưởng mình ngủ quên, dậy nhầm giờ anh chị em ạ. Chẳng nhẽ là “yêu quái” đang rình rập chăng? Kiểu này khách chưa tới mà mình đã thấy hơi run run rồi đấy .
Mà thôi, yêu quái thì cũng phải ăn sáng chứ nhỉ? Mời qua làm cái bánh mì cho ấm bụng rồi tính tiếp .

15/04/2026
Ngày bé, trong xóm có mấy thằng con trai chơi với nhau, mà cái việc “khéo tay” nhất lại rơi vào mình. Diều của cả nhóm g...
14/04/2026

Ngày bé, trong xóm có mấy thằng con trai chơi với nhau, mà cái việc “khéo tay” nhất lại rơi vào mình. Diều của cả nhóm gần như đều qua tay mình vót tre, buộc khung, dán giấy. Có khi ngồi cả buổi chiều chỉ để chỉnh cái sống diều cho nó thẳng, cái cánh cho nó cân… chỉ mong lúc thả lên, nó bay cao hơn diều thằng bên cạnh một chút là thấy vui rồi.
Giờ lớn rồi, lâu lắm không đụng vào mấy thứ đó nữa. Hôm nay tình cờ nhìn thấy người ta thả diều giữa trời, tự nhiên cả một miền ký ức ùa về. Vẫn là tiếng gió, vẫn là sợi dây căng trong tay… nhưng cảm giác thì không còn như ngày xưa nữa.
Ngày trước nhà đứa nào cũng nghèo thật, nhưng mà vui cũng thật. Một cánh diều, một khoảng trời, vài thằng bạn… vậy là đủ một tuổi thơ.
Giờ mấy đứa bạn cũ ,chúng nó cái gì cũng có,nhưng chắc chắn một điều là cái cảm giác vô tư ngày ấy sẽ không còn.
Xin một vé về tuổi thơ.

6h30 sáng.Giờ mà người ta bắt đầu ra đường…còn mình thì đạp xe đi làm giữa một con phố vắng tanh, mỗi mình một đường , c...
13/04/2026

6h30 sáng.
Giờ mà người ta bắt đầu ra đường…
còn mình thì đạp xe đi làm giữa một con phố vắng tanh, mỗi mình một đường , chẳng thấy bóng ai.
Bảo thế này thì sống sao được đây?
Mà thôi,phải nói là sướng ơi là sướng mới đúng, không ô nhiễm, ko tắc đường… Đời mà được cái nọ sẽ phải mất cái chai, vì bàn tay có ngón dài ngón ngắn. Cái gì cũng muốn á ko có đâu.
Hiếm khi có cảm giác cả con đường như của riêng mình.

Ngồi thấp một chút để thấy đời rõ hơn.
12/04/2026

Ngồi thấp một chút để thấy đời rõ hơn.

Ngồi lêu hêu mãi chẳng có khách, đang “âu sầu” đúng nghĩa… thì lại được mời một miếng pizza vỉa hè 😄Ăn thử mà phải nói t...
11/04/2026

Ngồi lêu hêu mãi chẳng có khách, đang “âu sầu” đúng nghĩa… thì lại được mời một miếng pizza vỉa hè 😄
Ăn thử mà phải nói thật: ngon bất ngờ luôn!
Đúng kiểu lúc buồn mà có đồ ăn ngon là thấy đời dịu lại hẳn.
Sản phẩm này không phải của mình, mà của đứa em ,chắc nhiều anh chị em cũng biết rồi: Wagashi House – bánh ngọt kiểu Nhật, nhưng làm rất hợp vị mình.
Nghĩ cũng hay, mỗi người một nghề, một hướng.
Lúc mình ế thì lại được “cứu trợ tinh thần” bằng đồ ngon của người nhà
Anh chị em nào cần thì mình để link đặt bánh ở dưới nhé.
Ủng hộ người quen, mà quan trọng là… ăn ngon thật!

Thoáng như này cho trẻ con ra chơi cầu lông hay đá bóng “gôn tôm” là quá chuẩn.
11/04/2026

Thoáng như này cho trẻ con ra chơi cầu lông hay đá bóng “gôn tôm” là quá chuẩn.

Mấy ngày nay nghe cũng kha khá lời xì xào,nhưng toàn là sau lưng.Kiểu như:“Bảo rồi mà không nghe.”“Làm hai cửa hàng đâu ...
09/04/2026

Mấy ngày nay nghe cũng kha khá lời xì xào,nhưng toàn là sau lưng.
Kiểu như:
“Bảo rồi mà không nghe.”
“Làm hai cửa hàng đâu có dễ.”
“Thằng này vỡ rồi, giờ phải bán đi…”
Nghe thì cũng chạm thật đấy. Cũng bực.
Nhưng nếu nhìn thẳng vào sự thật, thì đúng là mình đang thua.
Chỉ có điều, trong cái “thua” đó, mình không hề trắng tay.
Mình có thêm trải nghiệm, có thêm bài học, có những thứ mà nếu không tự làm, không tự vấp thì không bao giờ hiểu được.
Người ngoài nhìn vào nó phải có kết quả.
Còn mình người đi trong cuộc, mình hiểu mình được gì và mất gì. Miệng của người ta ,ai nói gì thì nói thôi . “Kệ”
Việc của mình là làm tiếp phần việc của mình. Vì cuộc sống này, không ai sống thay mình, cũng không ai chịu trách nhiệm thay mình. Nhưng là con người nên đôi lúc những lời nói sau lưng vẫn lọt vào tai, nghe cũng khá khó chịu thật. Có điều thua thì mình nhận, sai thì mình sửa, còn đường thì vẫn phải đi tiếp. Dừng lại á! xin thưa ko phải lúc này.

Address

18 Phố Khương Hạ-P. Khương Đình
Hanoi

Telephone

+84942151222

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bánh Mì Lâm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bánh Mì Lâm:

Share

Category