15/12/2025
“Trầm cảm không phải là cuộc thi ai khổ hơn ai, và việc biết người khác cũng đau khổ sẽ không làm giảm bớt nỗi đau của chính bạn”.
Bài viết này có thể sẽ gây ra nhiều ý kiến trái chiều, nhưng mình vẫn quyết định sẽ viết, viết cho những bạn đã và đang bị rơi vào cái hố sâu này, rằng các bạn không hề sai khi chia sẻ những cảm xúc thật của mình, cái sai ở đây là sai do các bạn đã chia sẻ với những người không sẵn sàng thấu hiểu các bạn.
Mình cũng không rõ bắt đầu từ bao giờ, bên trong mình luôn có một cái gì đấy đè nặng lên cảm xúc của mình. Mình thường xuyên cảm thấy bế tắc và trống rỗng. Mình không tự chủ được mà khóc nấc lên vào mỗi tối, khóc đến mệt mỏi và ngủ đi lúc nào không hay.
Mình đọc được một câu như này: “Cậu nghĩ xem, một người tự s.át, là họ nghĩ thông rồi, hay là nghĩ không thông?” Mình loay hoay ở giữa 2 suy nghĩ này, có lúc mình nghĩ thông rồi, đời này không còn điều gì đáng để mình tiếp tục sống nữa. Có lúc mình lại nghĩ không thông, mình thấy khó khăn quá, mình muốn trốn tránh bằng cách tự giải thoát mình.
Nhưng rồi mình vẫn không thể chế.t, vì sau mình còn những gánh nặng mà nếu mình không chịu, thì người chịu sẽ là bố mẹ mình.
Tháng 10 năm 2025, mình tìm đến bệnh viện để thăm khám tâm lý, với hy vọng là sẽ được lắng nghe và thấu hiểu. Nhưng mình lại thêm một lần thất vọng khi đến bác sĩ cũng không thể hiểu mình, họ chỉ hỏi qua và kê cho mình những liều thuốc đắng ngắt. Lúc rời khỏi bệnh viện, mình cảm thấy tệ vô cùng, sao mà đã tìm đến tận đây rồi mà vẫn không ai hiểu được mình, mình thất bại đến mức vậy hay sao?
Có lẽ trong giai đoạn này, may mắn nhất cuộc đời mình là mình đang được làm việc ở một môi trường có nhiều tình thương. Mình đã rất ngạc nhiên khi thấy mọi người không hề kì thị tình trạng của mình. Ở đây, cảm xúc của mình được tôn trọng.
Mình thường cảm thấy bản thân vô dụng và kém cỏi trong công việc, sao người khác tiến nhanh thế, còn mình thì cứ dậm chân tại chỗ. Có lẽ, sếp mình cũng nhận ra nên đã nhắn tin nói chuyện với mình. “Em đang bị bệnh mà” - nghe xong câu này mà mình muốn òa khóc. Thực sự là mình đang bị bệnh, chứ không phải mình vô dụng có đúng không? Mình đang bị bệnh, chứ không phải do mình đang làm quá mọi vấn đề lên.
Sau thời gian đấy, mình vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi cái hố đó, nhưng mình đã có chút thoải mái hơn trong việc chia sẻ cảm xúc của mình. Mình cảm nhận được chút tình thương còn len lỏi lại giữa cuộc đời này.
Nhưng có phải người thân quen nào cũng sẵn sàng tôn trọng cảm xúc của bạn không? Không nhé. Mình đã cực kỳ hối hận khi quyết định chia sẻ tình trạng của mình cho những người bạn cấp 3.
“Đầy người còn khổ hơn mày”, “Mày phải biết trân trọng những gì mày đang có, mày chưa thấy những hoàn cảnh khác còn đang chật vật hơn mày đâu”,... Vâng bạn lâu năm của mình ạ, mình biết còn nhiều người khổ hơn mình, nhưng khi bạn có một cái chân đau, có khi nào bạn quên được cái chân đau đó để nghĩ đến nỗi khổ của những người khác không? Ai cũng có những cuộc chiến đơn độc bên trong mình, mình chia sẻ để đồng cảm, không phải để so sánh ai khổ hơn ai.
Viết đến đây mình mới tự ngẫm ra, nếu vậy thì công việc cũng đâu phải là một cuộc đua xem ai áp lực hơn ai có đúng không nhỉ? Bởi vì việc nhìn người khác áp lực hơn vốn chẳng khiến cho mình cảm thấy bớt đi chút gánh nặng nào cả.
Vậy nên nếu bạn đang cảm thấy bản thân làm chưa tốt bằng người khác, xin bạn hãy khoan tự trách mình, bạn chỉ đang thấy mệt mỏi và đi chậm lại một chút để giữ sức mà thôi. Hãy cứ tiếp tục làm và không so sánh hành trình của mình với bất kỳ ai khác. Vì biết đâu ở 1 giai đoạn nào đó, những người mà bạn cho là giỏi cũng đang phải tự đấu tranh với chính mình, họ cũng đang phải đi chậm lại để giữ sức. Chỉ là do bạn đang quá tập trung vào nỗi đau của mình nên mới không nhìn ra thôi.
Cuối cùng, xin hãy nhớ rằng bạn không hề yếu đuối, bạn chỉ đang bị bệnh. Và bệnh thì cần được chữa trị, cần được cảm thông, chứ không phải bị phủ nhận bằng những câu nói vô tình. Nếu hôm nay bạn chưa tìm được người đủ kiên nhẫn để lắng nghe mình, thì lỗi không phải ở bạn. Đừng vì một vài lần bị hiểu sai mà tin rằng cảm xúc của mình là vô nghĩa.
Mình hy vọng một ngày nào đó, khi bạn nhìn lại quãng thời gian này, bạn sẽ thấy rằng mình đã rất dũng cảm khi còn ở lại, khi vẫn cố gắng thở thêm từng ngày dù chẳng biết ngày mai sẽ ra sao. Và nếu lúc này bạn chỉ có thể đi rất chậm, thì cũng không sao cả. Chỉ cần bạn còn ở đây, còn sống, còn cho bản thân mình một cơ hội, thế là đủ rồi.
Ôm bạn một cái nhé.