Tôi tiêu cực, Bạn cũng thế

Tôi tiêu cực, Bạn cũng thế Phát triển bản thân mình vì tương lai tốt đẹp hơn

TỦ SÁCH CỦA TÔI  #001KIỂM SOÁT TÀI CHÍNHMột quyển sách đến bất ngờ khi tôi đang trong nợ nần và không kiểm soát được thu...
02/02/2026

TỦ SÁCH CỦA TÔI #001
KIỂM SOÁT TÀI CHÍNH

Một quyển sách đến bất ngờ khi tôi đang trong nợ nần và không kiểm soát được thu nhập của mình. Có tiền là trả nợ và tiêu hết không còn một xu dính túi.
Quyển sách đã thật sự mở ra cho tôi một chân trời mới ngay khi vừa đọc.
Từ quyển sách gợi mở:
- Cách kiểm soát nợ để chúng không tiếp tục phình to
- Cách tiết kiệm, kiểm soát chi tiêu cá nhân
- Làm thêm công việc thứ hai (Để có thêm thu nhập hoặc kiến thức)
- Đầu tư tiền để có thể có lợi nhuận tốt nhất
- Bảo hiểm cho bản thân
- Nhận sự giúp đỡ từ người thân

Lưu ý, tác giả cuốn sách là người Canada, nên phần nào đó sẽ phù hợp với người Canada hơn. Chúng ta cần đọc chắt lọc và áp dụng cho phù hợp với bản thân.
Và đọc sách thì nên áp dụng ngay, bạn sẽ thấy hiện quả tức thì

Tóm lại: Đây là một cuốn sách đáng đọc trong tủ sách của bạn. Quá tuyệt vời cho một cuốn sách khởi đầu.

Mua sách ngay tại: https://s.shopee.vn/LhSR5sZiQ

Ngày đầu tiên đi làm được đồng nghiệp dúi vào tay quyển này =)))
31/12/2025

Ngày đầu tiên đi làm được đồng nghiệp dúi vào tay quyển này =)))

Bài này sẽ xuất hiện mỗi thứ 🤘
22/12/2025

Bài này sẽ xuất hiện mỗi thứ 🤘

Công tu nào chứ không phải công ty tôi 😒😒😒
18/12/2025

Công tu nào chứ không phải công ty tôi 😒😒😒

“Trầm cảm không phải là cuộc thi ai khổ hơn ai, và việc biết người khác cũng đau khổ sẽ không làm giảm bớt nỗi đau của c...
15/12/2025

“Trầm cảm không phải là cuộc thi ai khổ hơn ai, và việc biết người khác cũng đau khổ sẽ không làm giảm bớt nỗi đau của chính bạn”.

Bài viết này có thể sẽ gây ra nhiều ý kiến trái chiều, nhưng mình vẫn quyết định sẽ viết, viết cho những bạn đã và đang bị rơi vào cái hố sâu này, rằng các bạn không hề sai khi chia sẻ những cảm xúc thật của mình, cái sai ở đây là sai do các bạn đã chia sẻ với những người không sẵn sàng thấu hiểu các bạn.

Mình cũng không rõ bắt đầu từ bao giờ, bên trong mình luôn có một cái gì đấy đè nặng lên cảm xúc của mình. Mình thường xuyên cảm thấy bế tắc và trống rỗng. Mình không tự chủ được mà khóc nấc lên vào mỗi tối, khóc đến mệt mỏi và ngủ đi lúc nào không hay.

Mình đọc được một câu như này: “Cậu nghĩ xem, một người tự s.át, là họ nghĩ thông rồi, hay là nghĩ không thông?” Mình loay hoay ở giữa 2 suy nghĩ này, có lúc mình nghĩ thông rồi, đời này không còn điều gì đáng để mình tiếp tục sống nữa. Có lúc mình lại nghĩ không thông, mình thấy khó khăn quá, mình muốn trốn tránh bằng cách tự giải thoát mình.

Nhưng rồi mình vẫn không thể chế.t, vì sau mình còn những gánh nặng mà nếu mình không chịu, thì người chịu sẽ là bố mẹ mình.

Tháng 10 năm 2025, mình tìm đến bệnh viện để thăm khám tâm lý, với hy vọng là sẽ được lắng nghe và thấu hiểu. Nhưng mình lại thêm một lần thất vọng khi đến bác sĩ cũng không thể hiểu mình, họ chỉ hỏi qua và kê cho mình những liều thuốc đắng ngắt. Lúc rời khỏi bệnh viện, mình cảm thấy tệ vô cùng, sao mà đã tìm đến tận đây rồi mà vẫn không ai hiểu được mình, mình thất bại đến mức vậy hay sao?

Có lẽ trong giai đoạn này, may mắn nhất cuộc đời mình là mình đang được làm việc ở một môi trường có nhiều tình thương. Mình đã rất ngạc nhiên khi thấy mọi người không hề kì thị tình trạng của mình. Ở đây, cảm xúc của mình được tôn trọng.

Mình thường cảm thấy bản thân vô dụng và kém cỏi trong công việc, sao người khác tiến nhanh thế, còn mình thì cứ dậm chân tại chỗ. Có lẽ, sếp mình cũng nhận ra nên đã nhắn tin nói chuyện với mình. “Em đang bị bệnh mà” - nghe xong câu này mà mình muốn òa khóc. Thực sự là mình đang bị bệnh, chứ không phải mình vô dụng có đúng không? Mình đang bị bệnh, chứ không phải do mình đang làm quá mọi vấn đề lên.

Sau thời gian đấy, mình vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi cái hố đó, nhưng mình đã có chút thoải mái hơn trong việc chia sẻ cảm xúc của mình. Mình cảm nhận được chút tình thương còn len lỏi lại giữa cuộc đời này.

Nhưng có phải người thân quen nào cũng sẵn sàng tôn trọng cảm xúc của bạn không? Không nhé. Mình đã cực kỳ hối hận khi quyết định chia sẻ tình trạng của mình cho những người bạn cấp 3.

“Đầy người còn khổ hơn mày”, “Mày phải biết trân trọng những gì mày đang có, mày chưa thấy những hoàn cảnh khác còn đang chật vật hơn mày đâu”,... Vâng bạn lâu năm của mình ạ, mình biết còn nhiều người khổ hơn mình, nhưng khi bạn có một cái chân đau, có khi nào bạn quên được cái chân đau đó để nghĩ đến nỗi khổ của những người khác không? Ai cũng có những cuộc chiến đơn độc bên trong mình, mình chia sẻ để đồng cảm, không phải để so sánh ai khổ hơn ai.

Viết đến đây mình mới tự ngẫm ra, nếu vậy thì công việc cũng đâu phải là một cuộc đua xem ai áp lực hơn ai có đúng không nhỉ? Bởi vì việc nhìn người khác áp lực hơn vốn chẳng khiến cho mình cảm thấy bớt đi chút gánh nặng nào cả.

Vậy nên nếu bạn đang cảm thấy bản thân làm chưa tốt bằng người khác, xin bạn hãy khoan tự trách mình, bạn chỉ đang thấy mệt mỏi và đi chậm lại một chút để giữ sức mà thôi. Hãy cứ tiếp tục làm và không so sánh hành trình của mình với bất kỳ ai khác. Vì biết đâu ở 1 giai đoạn nào đó, những người mà bạn cho là giỏi cũng đang phải tự đấu tranh với chính mình, họ cũng đang phải đi chậm lại để giữ sức. Chỉ là do bạn đang quá tập trung vào nỗi đau của mình nên mới không nhìn ra thôi.

Cuối cùng, xin hãy nhớ rằng bạn không hề yếu đuối, bạn chỉ đang bị bệnh. Và bệnh thì cần được chữa trị, cần được cảm thông, chứ không phải bị phủ nhận bằng những câu nói vô tình. Nếu hôm nay bạn chưa tìm được người đủ kiên nhẫn để lắng nghe mình, thì lỗi không phải ở bạn. Đừng vì một vài lần bị hiểu sai mà tin rằng cảm xúc của mình là vô nghĩa.

Mình hy vọng một ngày nào đó, khi bạn nhìn lại quãng thời gian này, bạn sẽ thấy rằng mình đã rất dũng cảm khi còn ở lại, khi vẫn cố gắng thở thêm từng ngày dù chẳng biết ngày mai sẽ ra sao. Và nếu lúc này bạn chỉ có thể đi rất chậm, thì cũng không sao cả. Chỉ cần bạn còn ở đây, còn sống, còn cho bản thân mình một cơ hội, thế là đủ rồi.

Ôm bạn một cái nhé.

Cứ mỗi ngày tôi lại gạch bớt một dòng trên sổ để xoá đi năm nay 🙂🙂🙂
15/12/2025

Cứ mỗi ngày tôi lại gạch bớt một dòng trên sổ để xoá đi năm nay 🙂🙂🙂

Mé giống cty mình thế nhể, đứa mới bao giờ cũng được ưu tiên
12/12/2025

Mé giống cty mình thế nhể, đứa mới bao giờ cũng được ưu tiên

Trà chiều không phải là hưTrà chiều là để tâm tư hết buồn🤣🤣🤣
11/12/2025

Trà chiều không phải là hư
Trà chiều là để tâm tư hết buồn
🤣🤣🤣

Gồng quá sức gồng mà bên nào cũng mệt, nhất là chỗ trứng dé 🥹🥹🥹
11/12/2025

Gồng quá sức gồng mà bên nào cũng mệt, nhất là chỗ trứng dé 🥹🥹🥹

Sau một ngày dài mệt mỏi, tôi cố gắng về thật sớm đón con, cho con ăn nhẹ, chuẩn bị thức ăn để vợ về nấu cơm,… Chắc mẩm ...
10/12/2025

Sau một ngày dài mệt mỏi, tôi cố gắng về thật sớm đón con, cho con ăn nhẹ, chuẩn bị thức ăn để vợ về nấu cơm,… Chắc mẩm trong lòng vợ về sẽ yêu mình lắm he he 🤪

Vợ mở cửa vào nhà:
- Hôm nay lại về muộn à, mấy giờ mới về thế (Đù, tau còn về trước mi mà)
- Sao về sớm mà nhà cửa bừa bộn thế này, ko dọn đi à (Mé con còn đang ăn mà má)
- Sao lại rã đông thịt bò, bỏ thịt lợn ra đi (Mé mới hôm qua còn định ăn bò xào rau cần mà đm)
- Thôi, bỏ thịt lợn vào đi, bỏ sườn ra nhé (Thịt lơn vừa tắm nước nóng đã vội nhét lại tủ ngay)
- Sao nhặt rau cần lại bỏ hết lá đi thế này, nhặt lá đi thì còn gì mà ăn. Đi mua ngay mớ khá về đây. À tiện mua mấy quả cà chua luôn nhé (Nhưng méo đưa tiền)

Nghĩ lại cay cú thật sự, biết thế đấm thèm vào về sớm. Cũng may mình là cột trụ gia đình nên méo thèm chấp nhá 😌

Thôi thì cuộc đời cho ta một con vợ, ta phải biết đội lên đầu thôi đúng không anh em 😇😇😇

Chưa có năm nào mong tết như năm nay. Năm gì mà công việc chán như con gián sắp chết!
10/12/2025

Chưa có năm nào mong tết như năm nay.
Năm gì mà công việc chán như con gián sắp chết!

Address

Binh Thanh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tôi tiêu cực, Bạn cũng thế posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tôi tiêu cực, Bạn cũng thế:

Share