18/12/2022
Bấm vô post thả tim đùng đùng ủng hộ tụi mình nha hihi
HAI TRÁI TIM Ở HAI MIỀN TỔ QUỐC
Tụi mình thương nhau qua từng cuộc điện thoại, từng tin nhắn, từng lời hứa hẹn và cả trời mong nhớ. Và cũng không biết từ lúc nào, thành phố mang tên Bác lại là nơi hẹn ước của hai đứa, cho những lần gặp gỡ ít ỏi và hiếm hoi nhưng luôn đong đầy cảm xúc hơn bao giờ hết. Hơn ai hết cả hai tụi mình đều hiểu, yêu xa thật sự không dễ dàng. Là đếm từng ngày để gặp nhau, là những lúc thấy nhớ, thấy tủi thân mà không biết phải làm thế nào. Là những ngày chỉ ngắm nhìn nhau qua điện thoại, là những lúc yếu lòng đáng lẽ chỉ cần một cái ôm thôi thì mọi chuyện cũng sẽ ổn, nhưng không thể... Cãi vã có, giận hờn cũng có nhưng mình và anh vẫn chưa từng muốn từ bỏ. "Đạp đổ thách thức", tụi mình vẫn chọn nắm tay nhau, chọn những cái hẹn dồn nén tất thảy những cảm xúc khó tả, chọn những giọt nước mắt khi lại phải xa cách và chọn những thách thức về sự tin tưởng thủy chung, sự kiên nhẫn đợi chờ hay cả sự hạ mình nhường nhịn mỗi lúc giận dỗi.
Biết nhau từ ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, còn là những "chiến binh" miệt mài bên trang sách, lịch sử Việt Nam đã đem tụi mình đến gần nhau hơn. Anh giỏi sử, nung nấu trong tim khát khao màu áo lính đã bao năm, rồi anh vô tình truyền cho mình, một tình yêu dần lớn lên theo năm tháng. Cũng vì lẽ đó, hai đứa mình muốn có những kỉ niệm, muốn có những tấm ảnh ở hai nơi địa đầu của Tổ Quốc, là nơi mình và anh vẫn đang học tập và sinh sống, tuy cùng một lãnh thổ nhưng lại là hai miền xa xôi. Hà Nội và TPHCM, hai thành phố tuy xa cách nhưng có hai trái tim luôn hương về nhau, hai thành phố chứng kiến sự trưởng thành của bọn mình và chắc cũng sẽ là hai thành phố đong đầy biết bao kỉ niệm. Có lần gặp nhau, anh nhìn mình thật lâu rồi nước mắt anh rơi xuống. Vén nhẹ mái tóc của mình, anh bảo:"Yêu bộ đội khổ lắm em ơi, sao em thương anh vậy. Anh xót em quá, anh muốn làm gì đó để em cảm thấy yên lòng hơn khi anh không ở bên."" Và rồi anh chọn về TPHCM thăm mình trong ngày nghỉ phép hè ngắn ngủi, chọn Dinh Độc Lập và chọn việc lưu lại tất cả những khoảnh khắc khi ở đây với mình dù anh là người không thích chụp ảnh. Thành phố mang tên Bác luôn gần gũi như thế, là nơi tình yêu tụi mình bắt đầu, là nơi hẹn ước và chứng kiến bao kỉ niệm của tụi mình.
Ngày bước vào Dinh Độc Lập cùng anh, không chỉ đơn thuần là tình yêu nước mãnh liệt, niềm tự hào dân tộc hay sự biết ơn dào dạt như cô học trò năm xưa từng có lần đặt chân vào đây nữa mà mình lại cảm thấy bản thân mình thật may mắn. Được nghe anh kể sử, mình lại cảm thấy trong lòng bồi hồi biết bao. Dinh Độc Lập gợi nhắc cho tụi mình về một thời hào hùng nhưng cũng thật gian khó, về những người lính anh dũng nhưng cũng là niềm mong mỏi của hậu phương, là chiến thắng huy hoàng nhưng ẩn chứa cũng thật nhiều mất mát không thể kể hết bằng lời. Ngày ấy, ông bà mình, người tiền tuyến người hậu phương, phải trải qua thật nhiều thử thách gian khó đến nhường nào để được sống trong thời bình, có được gia đình nhỏ và ba cô công chúa đáng yêu. Tuy ông bà qua đời lúc mình chưa sinh ra, nhưng tình cảm mà ông bà dành cho nhau, mình cảm nhận được qua từng lá thư tay đã hoen cũ. Bao nhớ thương, đợi chờ, tất thảy những tấm chân tình thủy chung và chân thành nhất ông bà đều gói ghém qua lá thư tay viết vội. Vì thế, ngày hôm nay, được sống trong thời bình, tụi mình lại càng phải cố gắng hơn nữa. Không chỉ cố gắng học tập và rèn luyện tốt để xứng đáng với những niềm mong mỏi của cha ông mà còn là sự cố gắng thấu hiểu, thông cảm và một mực thủy chung son sắt trong chuyện tình này. Tuy thương anh - người chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam- sẽ còn nhiều thử thách phía trước nhưng có lẽ mình vẫn sẽ cố gắng hết mình vì anh luôn thương mình bằng tất cả những gì anh có, như lá thư tay viết vội gần đây anh gửi, là lá thư anh chắt chiu chút thời gian ít ỏi nơi thao trường xa xôi nắng gió, chắt chiu cả niềm mong nhớ đong đầy và cả những lời dặn dò đầy lo lắng làm mình luôn thấy thương anh theo một cách rất riêng mà không ai có thể thay thế được!
"Tháng tám Sơn Tây nắng lắm
Vai áo anh ướt đẫm mồ hôi
Đồng đội ở mỗi đứa một nơi
Ngày huấn luyện, đêm tuần tra canh gác
Tháng tám Sơn Tây không mùa giông bão
Gió thổi nhẹ nhàng như bản nhạc dịu êm
Thời gian trôi mau, nỗi nhớ đầy thêm
Về Sài Gòn, nơi kỉ niệm không quên
Tháng tám Sơn Tây đong đầy nỗi nhớ
Gửi về em những vần thơ nặng tình
Cùng nỗi nhớ nơi địa đầu Tổ Quốc
Quà lính đỏ chỉ đơn giản thế thôi"
Và Sơn Tây nhớ thương Sài Gòn đầy nắng
Như anh nhớ em, người con gái nghĩa tình
Hai nơi xa cách và hai tấm lòng như một
Khúc hòa ca sẽ sống mãi bạc đầu".
Trung sỹ Mai Ngọc Dùm _ anh bạn đặc biệt của em
Nguyễn Hồ Hoàng Yến Anh