24/04/2026
Cứ đến hội Đền là cả làng Đình Bảng rủ nhau gói bánh. Còn nhà mình thì gói bánh quanh năm.
Bởi với ba chị em mình, bánh phu thê chưa bao giờ chỉ là món bánh của ngày hội.
Đó là mùi hương quen thuộc trong căn nhà nhỏ, là tiếng lách cách dưới bếp mỗi đêm,
và cũng là nghề đã nuôi ba chị em mình khôn lớn.
Lớn lên trong một căn nhà lúc nào cũng thơm mùi bánh, từ hồi bé tí bọn mình đã biết nhà mình làm bánh phu thê.
Chỉ là mãi sau này, khi lớn hơn rồi, mấy chị em mới hiểu, để sống được bằng nghề ấy, bố mẹ đã vất vả đến thế nào.
Có những hôm 2-3 giờ sáng, ba chị em đã ngủ từ lâu mà đèn bếp vẫn còn bật. Bố mẹ ngồi bên mâm bánh, người gói, người buộc,
nói chuyện với nhau chỉ vài câu rất khẽ.
Rồi sáng hôm sau, khi bọn mình còn chưa dậy, bố mẹ đã hấp xong mẻ bánh đầu tiên.
Ngày ấy, ở Đền Đô chưa có nhiều người bán bánh như bây giờ. Khách về đền đông, nhưng người biết đến bánh phu thê Đình Bảng thì chưa nhiều. Bố mẹ mình là những người đầu tiên mang bánh vào đền bán.
Hôm nào được nghỉ học, ba chị em cũng đi theo. Mẹ chia cho mỗi chị em một cái thúng, cái mẹt nhỏ, rồi ba đứa vừa chơi quanh sân đền, vừa mời khách mua bánh hộ mẹ.
Có hôm buổi trưa mẹ về nấu cơm, khách vào ăn thử xong kéo cả đoàn xe đến mua. Người ta bảo với mấy chị em: “Nhà còn bao nhiêu bánh mang ra đây bác mua hết!”.
Bọn mình mừng quýnh chạy về gọi mẹ.
Nhưng ít người làm mà bánh này làm lại lâu công nên hồi ấy mỗi mẻ bố mẹ mình chỉ làm được nhiều nhất là 30 cặp. Khách muốn mua thêm cũng chẳng còn. Mấy chị em tiếc ngẩn ngơ…
Cứ vài lần như thế, khách ăn ngon lại truyền tai nhau, rồi người ta không chỉ mua trực tiếp mà còn gọi điện để đặt trước.
Dần dần, món bánh đặc sản này được nhiều người biết đến hơn. Những người trong làng cũng học theo bố mẹ mình mang bánh vào đền bán. Nghề làm bánh phu thê ở Đình Bảng cũng từ đó mà nhộn nhịp hơn hẳn.
Gánh bánh nhỏ của nhà mình năm xưa bây giờ đã trở thành Hiệu bánh Minh Thu - ghép từ tên của cả bố và mẹ.
Cùng với cửa hàng lớn dần lên theo năm tháng, những vị khách quen cũng gắn bó với gia đình mình lâu hơn.
Có những người ăn bánh từ khi còn trẻ, đến giờ đã dắt cả vợ con đến mua.
Có những người mỗi năm chỉ ghé một lần vào mùa hội đền, nhưng năm nào cũng phải vào đúng hiệu Minh Thu mua quà mới được.
Mới thế mà cũng gần 30 năm rồi. Bây giờ nhiều thứ đã đổi khác. Duy chỉ có mùi vị bánh phu thê nhà mình là bao năm vẫn vậy.
…
Nhìn lại, bọn mình thấy biết ơn bố mẹ nhiều hơn là thấy vất vả.
Ngày ấy, bố mẹ cặm cụi làm từng mẻ bánh
để nuôi ba chị em khôn lớn.
Còn bây giờ, ba chị em lại cẩn thận trong từng mẻ bánh, như một cách tiếp tục công việc
mà bố mẹ đã lặng lẽ làm suốt 30 năm qua.