21/05/2025
Chuyện Những Lọ Mứt – Một Chút Pháp, Một Chút Đà Lạt, Và Rất Nhiều Tình Yêu 🍓🥭🍍
Những năm du học ở Pháp đã để lại trong mình nhiều điều đẹp đẽ – một trong số đó là những bữa sáng vội vàng cùng với lát bánh mì nướng, quết một chút bơ mịn màng cùng lớp mứt ngọt nhẹ và thơm lừng. Vị mứt ấy – từ cam, dâu, mơ hay mận – tinh tế và nhẹ nhàng như chính cách người Pháp bắt đầu một ngày mới: chậm rãi và đủ đầy.
Khi trở về Việt Nam và chọn Đà Lạt làm nơi sống, mình bỗng nhớ quay quắt cái hương vị mứt thuần túy ấy. Nhớ không chỉ vì vị ngon, mà vì cảm giác thân quen, ấm áp mỗi sớm. Đà Lạt lại tràn ngập trái cây tươi – từ dâu đỏ, dứa mật, chanh dây cho đến xoài,… Mình đã muốn bắt đầu thử làm lại những hương vị mình từng yêu, chỉ là để thỏa nỗi nhớ.
Và có lẽ điều may mắn và đặc biệt nhất là mình không đi một mình trên hành trình đó. Người bạn đời của mình – Sunny – chính là người đã cổ vũ, góp ý từng chút và khơi nguồn cảm hứng để những lọ mứt đầu tiên không chỉ mang tinh thần của nước Pháp, mà còn tràn đầy sắc hương của vùng nhiệt đới.
Anh ấy nói:
“Việt Nam là một đất nước nhiệt đới, các loại trái cây rất phong phú, sao chúng ta không làm những vị mứt mà nước Pháp chưa từng có? Vẫn là cách làm thủ công, vẫn là tinh thần Pháp – nhưng là hương vị của quê hương em.”
Thế là tụi mình cùng thử: mứt xoài với chanh dây hay dứa kết hợp cùng vị gừng ấm áp thơm nồng,… Mỗi vị mứt như một cuộc đối thoại dịu dàng giữa Đông và Tây, giữa Đà Lạt và những miền ký ức xa xôi.
Hồi đó tụi mình chưa hẳn có ý định làm mứt để bán – chỉ là đang sống và làm nhà nghỉ nhỏ ở Đà Lạt, nơi đón tiếp những vị khách dễ thương từ khắp nơi. Một buổi sáng se lạnh, mình nấu mứt xoài cùng chanh leo trong bếp – mẻ thử nghiệm đầu tiên bằng trái cây tươi của Đà Lạt, theo công thức truyền thống kiểu Pháp.
Mùi thơm lan ra khắp nhà. Có vài bạn khách từ tầng trên đi xuống hỏi:
“Bạn đang làm gì mà thơm quá vậy?”
Mình cười mời họ nếm thử, chẳng nghĩ gì nhiều. Nhưng rồi ánh mắt họ sáng lên, và họ bảo:
“Trời ơi, lâu lắm rồi tôi mới được ăn loại mứt có vị ngon như thế này!”
Tụi mình bắt đầu thêm mứt vào bữa sáng – ăn cùng bánh crepe, bánh mì nướng, hoặc đơn giản chỉ là một chút ngọt ngào để bắt đầu ngày mới. Khách rất thích. Trước khi rời đi, có người còn xin mua vài hũ mang về làm quà, có người nhắn lại sau để đặt thêm.
Và chính từ những lời khen, sự động viên chân thành đó, ý tưởng thật sự ra đời:
Làm mứt một cách nghiêm túc – thủ công, không vội, không công nghiệp, từ những gì có thật nhất: trái cây tươi, công thức truyền thống và sự yêu thương trong từng lần khuấy mứt trên bếp.
Bây giờ nghĩ lại, tụi mình biết ơn lắm – vì nếu không có những lời “gợi ý tình cờ” của khách, có lẽ sẽ không có những lọ mứt nhỏ bé mà bền bỉ này.
Cảm ơn căn bếp nhỏ. Cảm ơn những vị khách đầu tiên. Và cảm ơn cả những mùi hương đã vô tình dẫn lối.