23/06/2019
Truyện về Nhất Thốn Pháp Sư
Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng đã lớn tuổi mà không có con. Họ ao ước có đứa con để yêu thương chăm sóc. Họ cầu khẩn Trú Cát Tam Thần (Sumiyoshisanjin) là ba vị nam thần cổ đại để có con trai. Không lâu sau, bà vợ có mang. Đến kì khai hoa nở nhuỵ, bà sinh ra một em bé nhỏ tí xíu bằng ngón tay. Hai vợ chồng rất yêu thương và nuôi nấng em. Tuy nhiên em chỉ có thân hình nhỏ xíu như vậy mà không lớn thêm chút nào.
Em thông minh và vui vẻ, được bà con lối xóm yêu mến và tặng em biệt danh là Nhất Thốn Pháp Sư (Issunboshi), nghĩa là vị pháp sư cao một lóng tay.
Đến tuổi khôn lớn, Nhất Thốn Pháp Sư nói với cha mẹ mơ ước muốn lên kinh thành học làm võ sĩ đạo. Cha mẹ nhìn thấy quyết tâm của Nhất Thốn nên vui vẻ đồng ý. Người mẹ lấy cây kim cho Nhất Thốn làm thanh kiếm katana, cọng rơm làm vỏ kiếm, lấy cái chén ăn cơm làm thuyền và chiếc đũa làm mái chèo để đi.
Nhất Thốn Pháp Sư đến nhà một vị lãnh chúa xin học nghề và cam kết trung thành. Lãnh chúa thấy Nhất Thốn thông minh hiểu biết, nên vui vẻ thâu nhận làm gia nhân. Nhất Thốn được giao nhiệm vụ làm người hầu cho công nương con gái của lãnh chúa.
Nhất Thốn đưa công nương đi thần xã để cúng thần, có con quỷ nhảy ra toan bắt. Nhất Thốn vì bảo vệ công nương nên bị quỷ bắt nuốt trửng vào bụng. Nhất Thốn không chịu thua, ở trong bụng quỷ lấy cây "kiếm" đâm loạn xạ. Quỷ đau quá, phải mửa Nhất Thốn ra rồi bỏ chạy lên núi, quên cả cây chày phép. Nhất Thốn lấy cây chày, gõ và ước được cao lớn, liền thành một thanh niên cao sáu Xích, tương đương 182 cm bây giờ. Cây chày đó cũng gõ ra tiền bạc châu báu. Nhất Thốn lấy công nương, cả hai sống sung túc đến suốt cuộc đời!
Người Nhật hay có câu "dekirudake" để diễn tả thái độ "làm được cái gì thì cứ làm". Trước tiên, Nhất Thốn không hề tự ti thân hình mình nhỏ bé, anh ta có lòng tin làm võ sĩ và anh ta quyết chí đi, lòng của anh ta đã ở nơi anh là võ sĩ, nên cha mẹ cũng không cản được mà còn được anh truyền cho niềm tin tích cực.
Nói rằng cây kiếm của anh ta chỉ là cây kim, chi bằng nói dù chỉ có cây kim anh ta vẫn dùng nó làm cây kiếm. Quyết lòng quyết chí, cái chén cũng có thể làm thuyền, chiếc đũa cũng có thể làm chèo, thì có nơi đâu mà không thể đi tới được?
Anh ta không sợ con quỷ to lớn ghê gớm, vẫn kiên gan đương đầu để bị nó bắt nuốt vào bụng, đức dũng to tát không thể nghĩ bàn. Trong bụng quỷ, cảnh tối tăm và bế tắc, dường như cầm chắc cái chết, nhưng anh không chịu thua mà vẫn chiến đấu đến cùng. Chúng ta chỉ thực sự thất bại khi từ bỏ mọi cố gắng, còn cố gắng là còn hy vọng. Và cuối cùng, anh ta đã chiến thắng con quỷ chỉ với thân hình một lóng tay và cây kim. Anh ta được hưởng thành quả xứng đáng vì lòng tin và nỗ lực của mình.