mộc little farm

mộc little farm nơi mọi thứ nảy mầm
moclittlefarm.com Chúng tôi tin rằng, có một cách sống
giản dị mà không sơ sài,
yên mà không buông,
ở giữa đời mà không lạc mất mình.

mộc little farm

là một khoảng dừng dịu dàng giữa những xô bồ,
một sự sống đang thở,
một không gian mang tính nuôi dưỡng,


đối với chúng tôi, mộc little farm không chỉ là một không gian, mà là một cách sống – sống vừa vặn với mình, không thiếu, không thừa, không hơn cũng không kém. Một cách sống mà mỗi bước đi là một sự trở về. Mỗi việc làm là một nghi lễ nhỏ. Không phải để khác biệt –
mà để gần hơn với chính mình. Chúng tôi gọi mình là mộc little farm – một trang trại nhỏ, nơi mọi thứ nảy mầm.

🌿 Mỗi tháng 01 bài viết từ cộng đồng • ở yên • mlfBài viết tháng này: ⌂ Ẩm Thực❖ chiêm nghiệm Tôi là một người làm bếp.V...
07/06/2026

🌿 Mỗi tháng 01 bài viết từ cộng đồng • ở yên • mlf
Bài viết tháng này:

⌂ Ẩm Thực
❖ chiêm nghiệm

Tôi là một người làm bếp.

Và đến nay, khi nhìn lại, tôi thấy mối quan hệ của mình với thức ăn thay đổi rất nhiều theo thời gian.

Ngày nhỏ, hệt như mọi đứa trẻ khác. Tôi nhìn: một ly chè là một ly chè, một ổ bánh mì là một ổ bánh mỳ, một ly sữa đậu nành là một ly sữa đậu nành. Điều tôi quan tâm thường là có ngon hay không. Mỗi lần mẹ đi chợ về có mua gì không, bịch tàu hủ nước đường béo ngậy hay gói bánh bột lọc đậu xanh thơm lừng?

Ngày ấy, mẹ tôi có một cái quán nhỏ. Buổi sáng bán bánh mì và sữa đậu nành, sữa đậu xanh. Buổi chiều bán chè, sinh tố, kem và nhiều món ăn vặt khác. Hai anh em tôi thường xuyên phụ việc. Có những ngày đang chơi cũng bị gọi vào nhặt đậu, rửa ly, gói đồ hay đứng bán giúp mẹ. Lúc đó tôi không thích lắm đâu. Tôi thấy những công việc đó lặp đi lặp lại thật nhàm chán.

Chỉ nhiều năm sau, khi tự mình đứng bếp, tôi mới hiểu những điều mình từng nghĩ là việc vặt lại đang âm thầm dạy mình rất nhiều thứ. Chúng dạy tôi cách ở lại với đôi tay của mình, cách làm một việc từ đầu đến cuối, để tôi hiểu rằng có những thứ chỉ thành hình khi được dành đủ tâm sức.

Hồi mở tiệm cafe mlf ở Sài Gòn, tôi bắt đầu nhìn thấy một phần khác của thức ăn. Một ổ bánh trong tủ không còn là một sản phẩm hoàn chỉnh. Tôi nhìn thấy bột mì, thấy những lần thử nghiệm thất bại, thấy những đêm canh bột, những buổi sáng dậy sớm để nướng bánh. Sau này, khi nấu những bữa ăn chánh niệm ở mlf Măng Đen, cảm nhận ấy càng rõ hơn. Tôi bắt đầu nhìn thấy hành trình phía sau món ăn đó. Một hành trình dài hơn rất nhiều so với những gì xuất hiện trên bàn ăn. Phía sau bát cơm ấy là cả một cánh đồng. Là mùa gieo hạt, là những ngày nắng và cơn mưa rào. Là người nông dân thức dậy từ sáng sớm. Là người vận chuyển, bán hàng. Là người nấu bữa cơm hôm nay. Tôi dần hiểu rằng một hạt cơm là nơi rất nhiều cuộc đời gặp nhau.

Thức ăn cũng là người thầy đầu tiên dạy tôi về thời gian. Ngày nhỏ tôi thường thấy mẹ ngâm đậu từ tối hôm trước. Có những món chè phải ninh rất lâu. Ngày đó tôi chỉ thấy sao phải chờ lâu quá. Còn giờ tôi thấy được thời gian để một thứ gì đó trở-thành. Một hũ tương ớt cần thời gian. Một ổ bánh cần thời gian. Một khu vườn cần thời gian. Một con người cũng vậy. Vốn dĩ, mọi điều trong đời sống này đều lớn dần lên bằng sự tích lũy.

Tuy nhiên, chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi thứ đang trở nên quá nhanh. Đồ ăn nhanh, thông tin nhanh, mua sắm nhanh, giải trí nhanh. Thậm chí nhiều người cũng mong bản thân thay đổi thật nhanh. Tôi không nghĩ tốc độ là điều xấu. Nhưng đôi khi tôi tự hỏi: Nếu mọi thứ đều được tiêu thụ quá nhanh, liệu ta còn nhìn thấy vẻ đẹp của những điều chúng đã đi qua không?

Con người hiện đại dành rất nhiều thời gian để tìm kiếm thứ mình muốn, nhưng lại rất ít thời gian để gặp gỡ thứ mình đang có. Tôi từng chứng kiến: một người ngồi trước bữa ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng và ngon mắt, nhưng đôi mắt thì đang chăm chú vào màn hình điện thoại, khuôn mặt lạnh tanh, gần như không thật sự có mặt ở đó. Lúc ấy, tôi đã nghĩ, có lẽ người ta đói không bởi thật sự cần ăn, nó nằm ở khả năng tiếp xúc với những gì đang hiện diện trước mặt mình.

Thức ăn cũng là cầu nối để kéo tôi về với nơi tôi sinh ra. Mỗi lần làm sữa đậu nành, nấu chè, tôi nhớ tới mẹ. Mỗi lần đứng trong bếp từ sáng sớm, tôi nhớ tới những ngày hai anh em lon ton phụ việc. Nạnh nhau quét nhà, xếp ghế... Thì ra có những điều tưởng tưởng đã quên nhưng vẫn đang sống bên trong mình. Tôi cho đó là một dạng gia tài đặc biệt. Vốn không thể cầm nắm hoặc đong đếm được, nó nằm trong cách mình nhìn thế giới, cách mình đối xử với thức ăn, cách mình chăm sóc người khác.

Lắm lúc, tôi cứ nhớ mãi về bát cháo thịt băm nhiều hành của ba, nấu cho tôi lúc nhỏ khi bị ốm. Tôi vẫn nhớ mãi mùi hương ấy, dù sau này đã ăn chay. Điều lạ kỳ là tôi không nhớ chính xác được vị của bát cháo này. Tôi nhớ hơi nóng bốc lên, nhớ tiếng muỗng chạm vào thành tô. Nhớ cái cảm giác nóng sốt trên giường và húp từng ngụm cháo. Thì ra nó không hoàn toàn bởi món ăn. Nó nằm trong sự hiện diện của mình trong khoảnh khắc đó. Ai cũng có những hương vị đặc biệt của tuổi thơ, những món ăn nuôi dưỡng ký ức mình, phải không?

Làm bếp nhiều năm cũng khiến tôi nhìn thức ăn theo một cách khác. Tôi ít còn quan tâm đến việc món này sang trọng hay bình dân. Ít quan tâm đến việc món này thuộc vùng miền nào. Một củ khoai lang nướng, một bát canh rau, một chén cơm trắng đều có bàn tay đã đi qua, những điều kiện đã cùng góp mặt để nó xuất hiện. Khi nhìn thấy điều đó, sự phân biệt trong tôi bắt đầu mờ đi.

Thức ăn rồi sẽ trở thành chính mình. Một hạt cơm hôm nay, một chén canh, một quả cà chua chín. Vài giờ sau chúng trở thành năng lượng để cơ thể vận hành. Vài tháng sau chúng trở thành máu thịt. Rồi tôi tự hỏi: Nếu thức ăn trở thành cơ thể mình, vậy những điều mình đọc mỗi ngày sẽ trở thành gì? Những cuộc trò chuyện mình tham gia, những cảm xúc mình nuôi dưỡng sẽ trở thành gì? Ta được tạo thành từ tất cả những gì mình tiếp nhận. Từ thực phẩm, môi trường sống và những mối quan hệ, từ cả những suy nghĩ được lặp lại nhiều lần. Khi nhìn theo cách đó, một bữa ăn bỗng trở thành một cánh cửa để nhìn lại toàn bộ đời sống của mình.

Và có lẽ đó cũng là lúc lòng biết ơn xuất hiện. Lòng biết ơn, không hẳn là một phạm trù đạo đức, cũng không phải một nghi thức trước bữa ăn mà chúng tôi đang thực hành, nó giống như điều tự nhiên xảy ra khi mình nhìn đủ sâu vào mọi thứ. Nhìn thấy mưa nắng trong hạt gạo, thấy công sức trong bó rau, thấy thời gian trong một ổ bánh mỳ, thấy những con người chưa từng gặp mặt nhưng vẫn đang âm thầm nuôi dưỡng đời sống của mình.

Càng làm bếp lâu, tôi càng thấy mối quan hệ của ta với thức ăn phản ánh khá nhiều về mối quan hệ của mình với cuộc sống. Khi xem thức ăn là điều hiển nhiên, ta cũng dễ xem nhiều điều khác là hiển nhiên. Khi chỉ quan tâm kết quả, ta thường bỏ qua quá trình. Khi chỉ tìm kiếm, mình dễ bỏ lỡ những câu chuyện đang hiện diện trước mặt.

Có lẽ vì vậy mà đến bây giờ, trước mỗi bữa ăn, tôi vẫn thích dành một chút thời gian để nhìn, để ở lại. Nhìn bát cơm, nhìn món ăn, nhìn những gì đang có mặt trên bàn. Và nhớ rằng, mình đang nhận lấy nhiều hơn những gì mắt mình nhìn thấy.

Nơi mỗi hạt cơm là một câu chuyện.
B · I · 1

Nắng đổ ngoài hiên, thứ ánh sáng trong vắt lạ thường. Rót lên từng phiến lá, từng đọt non của nhành mai anh đào trong vư...
05/06/2026

Nắng đổ ngoài hiên, thứ ánh sáng trong vắt lạ thường. Rót lên từng phiến lá, từng đọt non của nhành mai anh đào trong vườn, lấp lánh.

Vũ ngồi xuống, tay đưa nhấc chiếc ấm gang đặt lên bếp. Cái ấm nặng, thứ nặng khiến người mới cầm dễ khựng lại, nhưng lại cho nước một độ đằm hiếm có. Nước trong ấm, khi được giữ đủ lâu, dường như cũng học được cách ở yên.
Chẳng mấy chốc, tiếng nước sôi lăn tăn vang lên. Hơi nước mỏng, cuộn tròn trong không khí. Rồi dày hơn, cao hơn, thành một cột khói lặng lẽ tỏa ra. Bầu không khí nhuốm chút lãng đãng.
Vũ nhấc ấm, chuyền từ tay nọ sang tay kia, rót nước vào bình trà.

Hôm nay, Vũ nói, mình uống Bạch Hạc. Tôi mừng thầm trong bụng, thứ trà tôi ưa đã nhiều năm. Trà Thái Nguyên, nước trà xanh ánh vàng, thơm mùi cốm non. Một mùi hương rất cũ, dung dị.
Trà rơi vào ấm, gọn gàng.
Trời đang nắng, bỗng chuyển mưa.
Từ vài ba tiếng lộp bộp trên mái, rồi nặng dần, thành tí tách trên những nhành cây. Tôi đưa mắt nhìn ra sân. Vài chú chim đang tắm cát trong bãi sỏi trước nhà. Mưa thấm rất nhanh, để lại từng chấm tròn, rồi tan vào mặt đất.

Chú chim nhỏ vẫn bình thản, như mưa là chuyện của trời. Chim dang cánh, rỉa từng sợi lông.
Mùi trà đưa hương. Thứ hương quyện cùng mùi đất ẩm.
Vũ xoay tay, để dòng nước cuộn xuống phễu lọc trà. Nước chảy mềm, thành một dòng, không xoắn, không xòe. Như thể mỗi giọt nước, đều biết chỗ của mình, không chen lấn, tuần tự mà rơi xuống. Và trong khoảnh khắc rất nhanh đó, nếu không để ý, người ta sẽ tưởng như chẳng có giọt nước nào đang đi qua.
Phễu lọc trà bằng gốm, dáng tựa như một chiếc cối xay bột ngày xưa. Nước chảy qua, rơi xuống chén tống thủy tinh bên dưới. Tiếng nước chạm nhau, xoay lăn tăn, chiếc chén như đang khe khẽ hát.

Nước từ đại ngàn.
Đi qua đá, qua ghềnh, qua bao dáng hình của đất. Nước ướp mình trong muôn vàn hương vị, chỉ để trở nên đằm hơn khi đến đây.
Vũ vén tay áo, hai tay ôm chén tống, tròn như một búp sen.
Nghiêng nhẹ, rót trà vào từng chén nhỏ.
Mưa đã tràn mặt sân.

Những b**g bóng mưa phập phồng, vỡ ra, lan tròn. Tôi chợt nhớ lại những ngày mưa thơ bé. Cuộn mình trong chăn, nhìn ra ngoài trời, tưởng như thế giới đang dừng lại, và chiếc chăn là nơi ấm áp cuối cùng còn sót. Nghĩ vậy, vai tôi tự lúc nào đã buông.
Vũ đặt chén trà lên khay.

Chiếc khay gỗ tròn, khắc vài cánh hoa anh đào. Chén trà màu xanh, làm bằng thứ đất Tử Sa. Chén trà không tráng men, cốt để cho đất được thở, để trà được trở về đất. Được ủ ấm trong vòng tay của đất, rồi b**g hương dịu dàng.

Tôi đưa hai tay đỡ lấy chén.
Nước trà trong vắt. Trên mặt nước, làn sương mỏng khẽ bay. Màu trà gợi tôi nhớ đến một ngày nắng trong rừng, bên hồ nước. Trời xanh, nước xanh. Một thứ xanh làm mắt người ta trong lại.

Tôi nhấp ngụm đầu tiên.
Để trà đổ đầy khoang miệng, rồi chậm rãi trôi xuống. Một sự giao tiếp thầm lặng xảy ra, không biết gọi tên.
Ngoài trời, chim đã thôi ríu rít. Có lẽ đã tìm chỗ trú.
Bóng những nhành cây đung đưa in lên tường. Một chiếc xe chạy vù qua xa xa. Nụ trầm trên bàn đã vơi đi quá nửa. Chiếc áo Vũ mặc hôm nay, sờn nhẹ một góc ở tay áo.

Tôi nhấp một ngụm thứ hai, như thể không phải tôi uống trà, mà trà đang uống lấy tôi.

qua giờ có 2 cuộc đối thoại, mà mình thấy lạ lạ:cuộc đối thoại thứ nhất tối qua từ một cô gái đã lên mộc 2 lần:bạn nhắn ...
03/06/2026

qua giờ có 2 cuộc đối thoại, mà mình thấy lạ lạ:
cuộc đối thoại thứ nhất tối qua từ một cô gái đã lên mộc 2 lần:

bạn nhắn giờ này chắc mấy anh đang nấu ăn nè nên chắc chưa rep liền được đâu, nhưng nôn quá nên nhắn luôn cả zalo lẫn trên page. rồi kèm thêm một lời nói: nhớ nhà mình ghê gớm huhu. em chuẩn bị lên đây.
cuộc đối thoại thứ hai từ một người chị lúc trưa nay cũng đã lên mlf 2 lần:

chị nhắn: nhà mộc ăn trưa chưa? (! lại là ăn), chị lại tự thất nghiệp, chị chuẩn bị lên mộc nha. Măng Đen giờ chắc mát, Hà Nội giờ đang nóng dữ lắm.

cũng tối qua, một người em (lại là một câu chuyện khác, một người đã lên mộc 4 lần) nhắn là: anh có thấy là con người có thể bị thu hút ban đầu bởi những điều mới lạ, bí ẩn, huyền ảo, thuyết phục. nhưng một thời gian sau khi thấy nó không còn sức hút nữa thì sẽ mau chán.

thứ duy nhất có thể tồn tại mãi mãi đó là tình yêu thương. và nhà mộc đang kết nối với mọi người theo cách như vậy. nên mới tạo ra nhiều vấn vương.


mình tin mọi người từng đến đây, chỉ cần 1 ngày là sẽ quen thuộc đến cả nếp ăn nếp ở của nhà mộc. không có gì phải giấu hay phô diễn. nơi này, chỉ đơn giản là một chốn - sống lặng lẽ hơn so với bình thường - luôn có đủ thời gian để nấu 3 bữa ăn trong ngày, ngồi im lặng với ai đó, hay bày trò cho bạn đủ trò luyện chữ, tập uống trà,… mỗi khi thấy bơ vơ.

có lẽ vì vậy, mà người ta thường nhắc tới nơi này như một chốn để lui về, thân thuộc.

đây là bài viết của một người tham gia tuần-du 03: một nẻo Trúc Lâm.bài dài, tận 20 trang và có thể mất một buổi để đọc ...
01/06/2026

đây là bài viết của một người tham gia tuần-du 03: một nẻo Trúc Lâm.
bài dài, tận 20 trang và có thể mất một buổi để đọc hết.

chúng tôi đăng lại nguyên vẹn, vì có lẽ đây là cách trung thực nhất để bạn hiểu những chuyến đi này thực sự là gì, từ chính lời kể của một người đã đi.

vì sao nhà mộc hay nói đây là chuyến đi thong d**g? vì sao luôn nhấn vào chữ mystery trip? bài viết này sẽ trả lời bằng chính những gì đã xảy ra.

có thể qua những câu chuyện, bạn thấy mình đâu đó trong đây. chúng ta không mấy khác nhau.

NGÀY 1: CƠN GIẬN
NGÀY 2: ĐỐI DIỆN
NGÀY 3: CHẤP NHẬN
NGÀY 4: LÀ CON, NGƯỜI
NGÀY 5: CON ĐƯỜNG
NGÀY 6: NƠI TA ĐANG ĐỨNG

7 người chúng tôi, mỗi người một mảnh riêng,
Từ muôn nẻo đường, mỗi người một niềm tin, một câu hỏi, một vấn đề,
vô tình gặp gỡ, vô tình đồng hành.
Lần theo bước chân người xưa, cũng là đi vào lòng mình.
Trong nay có xưa, khái niệm thời gian trở thành ảo ảnh, được mất hóa hư vô.
Chỉ còn một thực tại xuyên suốt nối dài.

đọc tiếp ở đây → https://tuandu.moclittlefarm.com/%E1%BA%A3nh/tuandu03

[CẬP NHẬT: ĐÃ NHẬN ĐỦ ĐĂNG KÝ]☘️Tặng 05 membership cộng đồng ở-yên cho người hữu duyênhôm qua, một người bạn đã nhắn tin...
26/05/2026

[CẬP NHẬT: ĐÃ NHẬN ĐỦ ĐĂNG KÝ]

☘️Tặng 05 membership cộng đồng ở-yên cho người hữu duyên

hôm qua, một người bạn đã nhắn tin cho nhà mộc: “em muốn làm 1 việc cho cộng đồng, để giúp mọi người có thêm 1 cơ hội được kết nối với thế giới nội tâm mình nhiều hơn.”

và bạn muốn trợ duyên cho 5 người tham gia vào cộng đồng ở-yên.

mình hỏi rằng: cho 5 người bạn của em hả?

em nói: “bạn bè em nhiều khi mình muốn tốt cho họ, nhưng chưa chắc họ cần. Như vậy cũng sẽ không hiệu quả, nên anh đăng lên page mlf giúp em để dành cho người thật sự cần”.

nhà mộc xin cảm ơn tấm lòng của em!

✨ để nhận membership này, mời bạn đăng ký, tích vào mục “trợ duyên”.
trong trường hợp đã đủ lượt trợ duyên, chúng tôi sẽ báo lại cho bạn khi có đợt trợ duyên nào khác.

Măng Đen, những ngày cuối tháng 5 năm 2026dạo này, trong mỗi cuộc gọi về cho mẹ, mẹ hay bảo rằng đời sống có vẻ ngày càn...
25/05/2026

Măng Đen, những ngày cuối tháng 5 năm 2026

dạo này, trong mỗi cuộc gọi về cho mẹ, mẹ hay bảo rằng đời sống có vẻ ngày càng khó khăn hơn. Ai cũng đang "co rút" về, mẹ nói, trong chất giọng có chút gì đó man mác. Rồi mẹ lại nói tiếp, tụi con ở trên đó cũng tốt, rau trồng ăn được, những ngày cả nước như đổ lửa thì ở Măng Đen vẫn mát, khu vườn xanh um vẫn đang che chở nhà mộc đi qua những ngày này.

mỗi lần nghe những lời đó, tôi lại chạnh lòng. Tôi nghĩ về những người đang sống bên ngoài kia, về cái nóng gay gắt của mùa hè, về những lo toan không ngừng, về cái cảm giác bị cuốn vào một vòng xoáy mà không thể dừng lại. Rồi tôi nhìn ra khu vườn, những giọt sương còn đọng trên lá, làn gió mát lạnh thổi qua từng hồi...

giữa một xã hội đang biến động, giữa những ngày mà ai cũng đang co rút, tự bảo vệ mình bằng cách rút lui vào trong... thì chúng tôi lại muốn mở ra. Trong suốt hơn 6 tháng qua, chúng tôi đã cùng chắt chiu, dành nhiều thời gian và tâm huyết để tạo dựng nên một cộng đồng nhỏ, gọi là “ở-yên”.

ở-yên, trước hết, không có nghĩa là thụ động không làm gì cả. ở-yên cũng không phải là một đặc quyền dành cho những ai đang ở nơi núi cao, biển rộng hay cho những ai đã có đủ điều kiện để rời bỏ cuộc sống thường nhật.

ở-yên là những khoảng nghỉ nhỏ nối tiếp nhau giữa những bộn bề.

ở-yên là cái cách ta đứng vững giữa gió bão, là cái cách ta thở trong những lúc ngộp thở, là cái cách ta tìm thấy mình giữa muôn vàn tiếng gọi từ bên ngoài.

Những tháng qua, chúng tôi ngồi lại với nhau rất nhiều. Có những đêm khuya, chúng tôi quây quần bên bếp lửa, uống trà và nói về những điều mình đang biết, đang học, đang thực hành mỗi ngày. Chúng tôi ghi chép lại và đúc kết nhiều thứ. Tất cả xuất phát từ một câu hỏi: nếu phải bắt đầu lại từ đầu, nếu phải xây dựng lại từ nền móng, thì điều gì là quan trọng nhất? Từ sự trăn trở này, chúng tôi đã chuẩn bị hơn 200 đề mục viết, xoay quanh 4 khía cạnh mà chúng tôi tin là nền tảng: không gian sống - nơi ta trú ngụ và thuộc về, không gian cơ thể - nơi ta ở trong và chăm sóc, không gian tinh thần - nơi ta trở về khi mọi thứ quá ồn ào, và không gian kết nối - nơi ta tìm thấy nhau giữa cô đơn.

Chúng tôi tin rằng, việc mình gieo những hạt mầm bình an cho từng người lên mlf Măng Đen là chưa đủ. Có người bạn từng nhắc chúng tôi rằng, đã đến lúc mang những hạt giống này và gieo theo làn gió, để chúng bay đi xa hơn, rơi xuống những mảnh đất đang chờ đợi. Vì không phải ai cũng có thể lên được Măng Đen, không phải ai cũng có thể dành 5 ngày để sống chậm lại.

Đó là lý do chúng tôi tạo ra cộng đồng ở-yên.

Trước mắt là những bài viết tinh tuyển, những điều chúng tôi đã sống cùng, đã vấp ngã, đã học được... mà cứ đọc dần qua năm tháng, bạn sẽ thấm được một điều gì đó, hình dung rõ ràng hơn về một điều gì đó. Vốn không phải là những lời khuyên dạng self-help, đó là những chia sẻ từ người đã đã từng trải nghiệm - vấp ngã - và giờ đủ bình an để nhìn lại và kể về nó trong một sự quân bình.

Rồi từ từ, chúng tôi sẽ tổ chức nhiều hoạt động hơn nữa. Chúng tôi sẽ tạo ra những không gian để mọi người có thể kết nối với nhau. Một dạng kết nối không phải xã giao, một dạng kết nối không phải gượng mình, một dạng kết nối để hiểu rằng cách mình đang sống, điều mình đang trăn trở… vốn không biến mình thành người cô đơn giữa xã hội này.

Sáng nay, khi nghe tiếng mẹ qua điện thoại, tôi nghĩ về tất cả những người bạn đang ở ngoài kia. Những người đang cảm thấy mệt mỏi, những người đang tự hỏi mình có thể gắng thêm được bao lâu nữa. Và tôi mong rằng, ở-yên sẽ là một cái gì đó cho họ. Không hẳn là một giải pháp thần kỳ cũng không phải là lối thoát. Biết đâu, đâu đó qua những câu chuyện, họ sẽ thấy rõ hơn nhiều điều về mình, về người và những gì đang diễn ra.

Chúng ta cùng ở-yên giữa một thế giới đang xoay cuồng.

Gửi tới bạn, một màu xanh của Măng Đen!

23/05/2026

_mùa hạ.
có nắng, có gió và rất nhiều hoa cỏ.
một sáng cuối tuần ở mộc, dạo quanh khu vườn trước hiên và cắm một bình hoa dại 🥰

claritea là chén trà tỏ tường 🍵sẽ có những ngày trời đầy sương mù, nhìn đâu cũng một màu xám xịt, hơi lạnh trong không k...
20/05/2026

claritea là chén trà tỏ tường 🍵

sẽ có những ngày trời đầy sương mù, nhìn đâu cũng một màu xám xịt, hơi lạnh trong không khí làm ta khẽ rút lại, chùng xuống.

trong những ngày quạnh quẽ đó, mọi thứ như chìm đi, không thể nhìn xa hơn, cũng không thể nhìn gần hơn. những lúc như thế, chỉ mong một tách trà ấm, một bếp lửa có thể sưởi ta đi qua cơn giá rét.

claritea - là một hoạt động của be-still, nơi anh Tâm nhà mộc mời ai đó một chén trà, để trò chuyện trong bình an và thấu tỏ. Chuyện gì cũng được, miễn là cần được nói.

đây là một dịp để chuyện trò.

Address

Kon Tum

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when mộc little farm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to mộc little farm:

Share