Công Ty Tnhh Mtv Tm Dv Vt Việt Cam

Công Ty Tnhh Mtv Tm Dv Vt Việt Cam TRUNG TÂM PHÂN PHỐI HÀNG VIỆT NAM TẠI THỊ TRƯỜNG CAMBODIA

17/11/2016

Phong cách quản lý chinh phục lòng người

Phong cách quản lý chinh phục lòng người
Mỗi người sinh ra đều sở hữu những nét tính cách khác nhau, có người thiên về mặt tình cảm, cảm xúc, có người thì thiên về lý trí, logic. Tuy nhiên, người quản lý với vai trò lãnh đạo tập thể và điều hành cả một công ty, thì đòi hỏi bạn phải là người không được để trái tim lấn át lý trí hay lý trí chi phối quá nhiều. Trong công việc, cần phải biết dung hòa - hòa hợp giữa một cái đầu lạnh và một trái tim nóng, có như vậy bạn mới có thể trở thành một nhà lãnh đạo vừa có tầm vừa có tâm, mang lại sức ảnh hưởng lớn đến nhiều người khác. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu phong cách quản lý chinh phục lòng người như thế nào để giúp bộ máy công ty hoạt động một cách trơn tru và hiệu quả.

Tiến hành thảo luận - Không tự quyết

Đối với các vấn đề mang tầm chiến lược liên quan đến phương hướng phát triển của công ty, người lãnh đạo cần đưa ra bàn bạc, thảo luận thông qua những cuộc họp, đàm phán giữa các nhân viên quản lý cấp cao. Khi mọi vấn đề được thống nhất, thì tất cả các thông báo nội bộ nên được truyền xuống cho các nhân viên trong công ty nắm bắt tình hình về sự thay đổi, định hướng trong tương lai. Tất cả mọi công văn, thông báo, quyết định cần phải rõ ràng, minh bạch, chính xác.
Còn đối với những vấn đề liên quan đến cá nhân nhân viên đó làm ảnh hưởng đến hiệu quả công việc thì người quản lý nên có cuộc trao đổi kín nhằm giải quyết dứt điểm tình hình thực tại. Trong trường hợp, vấn đề xuất phát từ cá nhân nhân viên vượt ngoài tầm kiểm soát và quyết định của người quản lý, đòi hỏi ý kiến của nhiều cộng sự khác thì cần đưa ra biểu quyết có nhận được sự tán đồng ý kiến hay không? Nếu người quản lý tự quyết thì dễ dẫn đến việc các nhân viên khác hiểu lầm là sếp để tình cảm cá nhân chi phối mà thiên vị.

Lắng nghe trước khi đưa ra nhận định

Lắng nghe trước khi nói và trước khi đưa ra nhận định sẽ giúp người lãnh đạo hiểu được quan điểm của cộng sự và nhân viên của mình. Đứng trước một vấn đề quan trọng, cần đưa ra nhiều lựa chọn, nhiều giải pháp khác nhau để cùng nhau thảo luận, tiến tới quyết định đâu là giải pháp tối ưu nhất. Với những ý kiến khác nhau, lãnh đạo cần tránh cái nhìn phiến diện, mà nhận diện vấn đề theo hướng đa chiều cả mặt ưu lẫn khuyết, phân luồng tư tưởng theo nhóm ý kiến để có thể đưa ra lý giải chính xác và thỏa đáng nhất nhằm thuyết phục người nghe đồng tình.
Thay vì cố chấp, khăng khăng cho rằng ý kiến của mình là đúng thì việc lắng nghe trước khi nói giúp người quản lý có thể hiểu được suy nghĩ, quan điểm, góc nhìn của cộng sự và nhân viên, từ đó tăng cường sự liên kết, thấu hiểu được tính cách, sở trường, hoàn cảnh - vị trí… của nhau, tiến tới xác lập mối quan hệ tốt đẹp, hỗ trợ nhau phát huy điểm mạnh và khắc phục hạn chế.

Suy xét thấu đáo mọi khía cạnh

Lãnh đạo giải quyết vấn đề nên tuân theo quy định chung, nhưng phải dựa trên sự suy xét, nên suy xét vấn đề với tâm thế kiên nhẫn, bình tĩnh và tôn trọng cấp dưới. Kiên nhẫn lắng nghe giải trình đứng trên góc nhìn và quan điểm của nhân viên thì mới hiểu được suy nghĩ, vấn đề mà họ đang nhìn nhận, đối diện, đồng thời bình tĩnh đưa ra nhận định của mình cho nhân viên hiểu, cấp trên và cấp dưới cần có sự trao đổi dựa trên nguyên tắc tôn trọng. Khi hai bên hiểu được suy nghĩ của nhau thì dễ dàng tạo nên sự cảm thông và có xu hướng điều tiết lại hành động hướng về nhau nhiều hơn, đưa ra giải pháp tốt nhất cho vấn đề đang mắc phải.
Người quản lý cần đề ra những nguyên tắc cụ thể để mọi người tuân thủ, tránh sự bất nhất, gây nên tình trạng hỗn loạn. Tuy nhiên, tiến độ - chất lượng công việc còn phụ thuộc vào những yếu tố khách quan ngoại cảnh tác động và yếu tố chủ quan của chính nhân viên đó nên người quản lý cần có cách nhìn đa chiều, suy xét cẩn trọng để đưa ra quyết định đúng đắn. Xử lý - giải quyết vấn đề nảy sinh trong công việc khéo léo, tinh tế dựa trên cơ sở đảm bảo nguyên tắc là điều mà những nhà quản lý cần quan tâm và áp dụng.

Ứng xử công bằng, phẩm chất chính trực

Điều quan trọng là người quản lý phải thật sự công bằng trong giải quyết công việc, thể hiện là con người chính trực và đáng tin cậy. Một trong những biểu hiện của cách ứng xử công bằng chính là có khen thì phải có chê, khen đúng chỗ và chê đúng lúc, nhằm tạo nên văn hóa - môi trường năng động, tích cực, khích lệ tinh thần nhân viên cùng nhau phấn đấu.
Đồng thời, ứng xử công bằng cũng là cách thức hiệu quả khiến nhân viên “tâm phục khẩu phục”, loại bỏ đi những lời dèm pha, bàn tán, ý kiến trái chiều trong nội bộ, gây nên tình trạng lục đục, xích mích, mâu thuẫn khi cấp dưới không nghe cấp trên, nhân viên này “nghịch ý” nhân viên kia - nguyên nhân dẫn đến công việc bị đình trệ, chậm trễ, năng suất giảm, chất lượng kém.

Lời “nhờ vả” thay vì ra lệnh

Áp dụng nghệ thuật “nhờ vả” là phương pháp dùng người mà các nhà lãnh đạo nên lựa chọn. Đây là cách thức vừa để nhân viên nhận thức rõ được vai trò, trách nhiệm của mình trong việc thực hiện nhiệm vụ, vừa tạo không khí, nhẹ nhàng, thoải mái trong mối quan hệ giữa cấp trên - cấp dưới, tăng cường sự chuyên tâm vào công việc của chính nhân viên đó.
Trong công việc, cả quản lý lẫn nhân viên đều phải chịu áp lực nặng nề khiến họ dễ dàng rơi vào trạng thái căng thẳng, lời “nhờ vả” sẽ là cách ứng xử thông minh giữa quản lý và nhân viên, hay giữa nhân viên này với nhân viên khác trong đội nhóm nhằm giúp công việc được hoàn thành một cách trọn vẹn.
Thực tế cho thấy nhiều trường hợp, nhân viên đã quyết định rời bỏ sếp chứ không phải là rời bỏ công việc của mình chỉ vì cách quản lý thiếu chuyên nghiệp, dẫn đến người lãnh đạo phải đối diện với tình trạng nhân viên “nhảy việc”, tìm kiếm môi trường làm việc tốt hơn. Chính vì vậy, người lãnh đạo phải ứng xử như thế nào cho phù hợp thì đó là cả một nghệ thuật.

11/11/2016

Nỗi khổ của sếp phía sau vinh quang

Nỗi khổ của sếp phía sau vinh quang
Nếu làm sếp của một công ty hay một doanh nghiệp nào đó thì chắc hẳn gia đình của bạn sẽ được nở mày nở mặt, bản thân bạn thì được “nở mũi” khi được khen ngợi, tán dương. Nhưng thật ra, ở trong chăn mới biết chăn có rận, để là người đứng đầu một tập thể và quản lý biết bao nhiêu con người chẳng phải là điều dễ dàng, đằng sau ánh hào quang sáng chói ấy chính là những suy tư, trăn trở cả ngày lẫn đêm, thậm chí là mất ăn mất ngủ khi không may rơi vào giai đoạn khó khăn, trở ngại. Vậy phía sau những thành công và vinh quang ấy, nỗi khổ khi được làm sếp là gì? Hãy tìm hiểu để biết được nỗi lòng không thể san sẻ và tỏ bày cùng ai của những người làm sếp nhé.

Rắc rối giữa lý trí và tình cảm

Để dung hòa được lý trí và tình cảm thì đó là một bài toán khó, đòi hỏi sếp phải sở hữu hai yếu tố “tầm” và “tâm”. Cái tầm và cái tâm là hai mặt bổ sung cho nhau và không thể thiếu đi mặt nào ở một người sếp, nó là một trong những thước đo đánh giá người lãnh đạo thành công và làm việc hiệu quả.
Cái tầm phản ánh năng lực cá nhân, tố chất lãnh đạo khiến nhân viên phải nể phục, nhưng không có tâm thì dễ trở thành sếp độc tài, độc đoán. Nếu chỉ giải quyết công việc dựa vào tâm thì sẽ chiếm được cảm tình từ nhân viên, dẫn đến dễ bị chi phối, không quyết đoán, từ đó mất nhiều thời gian để cân nhắc, suy xét, công việc không được giải quyết một cách thấu đáo, triệt để. Lý trí quá thì trở nên bảo thủ, cứng nhắc, còn tình cảm quá thì sẽ không dứt khoát, dẫn đến công việc lộn xộn vì nể nang hết người này đến người khác. Con người không ai là hoàn hảo nhưng sếp phải là người biết cách dung hòa giữa lý trí và tình cảm.

Áp lực chồng chéo

Sếp cũng là con người đơn thuần như bao người khác, nhưng với vai trò lãnh đạo và nhiệm vụ quản lý nhiều nhân viên và cả một tập thể, sếp phải gánh trên vai nhiều trọng trách, càng nhiều trách nhiệm họ càng phải đối mặt với nhiều áp lực chồng chéo lên nhau, từ nhiều phía công việc, gia đình và chính bản thân họ.
Đứng trước bối cảnh nền kinh tế nhiều biến động, cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, nếu không muốn mình bị đào thải, đòi hỏi sếp phải là người có năng lực và phẩm chất trong công việc. Họ phải luôn suy nghĩ và đưa ra giải pháp thiết thực để công ty có thể đứng vững và ngày càng phát triển, không bị thụt lùi khi hàng loạt các công ty, doanh nghiệp khác mọc lên như nấm.
Trong guồng quay giữa gia đình, công việc và cuộc sống, bản thân sếp luôn phải giữ tâm thế chấn chỉnh và điều tiết lại chính bản thân mình cho phù hợp ở từng điều kiện hoàn cảnh cụ thể với tất cả các mối quan hệ xung quanh: nhân viên - sếp, vợ - chồng, cha mẹ - con cái,… Bởi vì sẽ không tránh khỏi những va chạm về mặt tình cảm, mất mát về mặt tinh thần với đồng nghiệp hay với chính người thân, nên họ phải thật sự khéo léo khi đóng các vai trò khác nhau bên ngoài xã hội và bên trong gia đình.

Căng thẳng triền miên

Chính những áp lực đè nặng trên đôi vai của mình khiến sếp rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng vì phải quán xuyến và thao túng tất cả các hoạt động của công ty, đồng thời phải tự chấn chỉnh từng lời nói - cách hành xử để trở thành người thuyết phục được vạn người.
Do áp lực công việc, áp lực gia đình và áp lực từ chính bản thân nên tình trạng tâm lý được miêu tả như “đường hình sin”, có lúc cáu kỉnh, có lúc tràn đầy năng lượng, tự tin. Đặc biệt, đối với ai có tính cách nóng nảy, thì những hành vi thiếu suy nghĩ lúc nóng giận luôn mang mầm mống của sự “đổ vỡ”, lục đục nội bộ, nên sếp cần điều tiết tâm trạng để giải quyết tình huống - vấn đề trong trạng thái bình tĩnh nhất. Sếp luôn phải đối mặt với những vấn đề liên quan đến tâm lý và đôi khi phải chịu áp lực trong một khoảng thời gian dài, nếu không biết cách giải tỏa hợp lý sẽ dẫn đến những hệ lụy nghiêm trọng gây ảnh hưởng đến sức khỏe và chất lượng cuộc sống.

Kinh nghiệm non nớt

Một trong những nỗi khổ thực tế của sếp phải đối mặt chính là tình trạng thiếu kinh nghiệm, còn non nớt, nhất là những công ty startup mô hình vừa và nhỏ với đặc điểm tình hình kinh tế ở Việt Nam. Họ gặp phải những trở ngại, thách thức không hề nhỏ, nhân viên không phục tùng trong trường hợp sếp trẻ - nhân viên già, đứng trước những nguy cơ tiềm ẩn phá sản do chịu ảnh hưởng của biến động thị trường...
Khi còn trẻ, chính bản thân những người làm sếp sẽ gặp phải thiếu sót trong việc giải quyết vấn đề, bản thân họ cũng là những người học việc ở cấp độ cao, đôi khi họ phải thất bại để biết cách tránh thất bại mà thành công. Đây là giai đoạn mà những người sếp trẻ dễ dàng vấp ngã, nhưng điều quan trọng là phải biết tự đứng lên và chinh phục ước mơ của mình.

Rào cản giới tính

Trong thời đại khoa học công nghệ phát triển, suy nghĩ của con người dần tân tiến, không còn bó hẹp trong những khuôn phép lễ giáo, người phụ nữ dần khẳng định được vai trò, vị trí của mình bên ngoài xã hội, vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà. Do đặc điểm giới tính chi phối, người phụ nữ mang những nét ưu việt như mềm mỏng, tinh tế, có sự kiềm chế chuẩn mực trong việc giải quyết - xử lý vấn đề nhưng vẫn đảm bảo đúng nguyên tắc.
Khi phái yếu lên ngôi và giữ vai trò chủ chốt, điều hành một tập thể, họ phải gánh vác thêm trách nhiệm, vừa là người năng lực ở ngoài cộng đồng, xã hội, vừa là người vợ hiền - mẹ đảm khi trở về nhà. Vì thế áp lực càng nhiều hơn, họ phải thật sự bản lĩnh để làm tròn bổn phận của mình. Bên cạnh đó, sự hậu thuẫn từ phía gia đình là nguồn động viên to lớn giúp họ giữ vững tinh thần, nếu không cũng rất khó lòng đi đến thành công được.
Sếp phải đối mặt với những nỗi khổ thường xuyên, dai dẳng khi là người đóng vai trò chủ đạo trong mối quan hệ với các cá nhân khác để giúp bộ máy công ty vận hành hiệu quả, xử lý - giải quyết những vấn đề phát sinh, đảm bảo tiến trình hoạt động như định hướng phát triển và hoạch định giải pháp mới cho tương lai. Một trái tim nóng - một cái đầu lạnh sẽ giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và nỗi khổ của chính bản thân mình, trái tim nóng trong ứng xử - giao tiếp với mọi người và cái đầu lạnh trong quản lý công việc.

" Cho và bạn sẽ được nhận"Nó phản ánh luật nhân quả - với mỗi hành động đều có một kết quả tương ứng. Khi đã hiểu đến ch...
08/11/2014

" Cho và bạn sẽ được nhận"
Nó phản ánh luật nhân quả - với mỗi hành động đều có một kết quả tương ứng. Khi đã hiểu đến chân tơ kẽ tóc của sự thành đạt, bạn sẽ thấy rằng đó chỉ đơn giản là phục vụ. Bạn càng phục vụ nhiều, bạn càng thành đạt.
Theo Henry Ford thì " Thành công chính là làm được nhiều việc cho thế giới hơn việc thế giới làm cho bạn"
Và Bạn phải nghĩ đến phục vụ nếu muốn nghĩ như người chiến thắng!
Cống hiến của bạn trong việc phục vụ người khác chính là điều kiện quyết định mức độ thành công của sự nghiệp bạn theo đuổi.

Phần thưởng bạn được nhận sẽ luôn tỷ lệ với giá trị bạn phục vụ.

Và nếu muốn tăng giá trị phần thưởng đương nhiên bạn sẽ tăng giá trị phục vụ.
Sẽ có những người ngờ nghệch và cơ hội muốn nỗ lực ít mà nhận nhiều, hay tồi tệ hơn, muốn được mà không mất gì cả. Những người đó đơn giản là nhận thức sai lệch về luật nhân quả " Gieo gì gặt nấy".
Nếu dễ dàng có được phần thưởng mong muốn mà không mất mồ hôi công sức thi ta sẽ không coi trọng phần thưởng đó và do vậy cũng chẳng muốn nó làm gì.

05/07/2014

Sự thành bại của đời người là do cái tâm. Nói nôm na, bất kỳ chàng công tử nhà giàu hay người nghèo khổ; tiểu thị dân hay nhà buôn, nhà công thương giàu có, tất cả đều tự quyết định bước vào đời và giải thích sự thành bại hoặc sô phận cuộc đời theo quan điểm của mình. Có một câu nói nổi tiếng trong lĩnh vực tâm lý giáo dục: " Gieo tư tưởng gì thì nhận được hành động ấy, gieo hành động gì thì mang tính cách ấy, gieo tính cách gì thì gặp số phận ấy".............
Tục ngữ có câu: " Trời giúp người biết tự giúp mình"
Giải thích cho câu tục ngữ trên:

1. Người biết tự giúp mình thật sự là người giác ngộ, được người ta kính phục, họ sẽ coi thường và vượt qua mọi khó khăn, khiến mọi người kinh ngạc, giống như có thiên thần giúp đỡ họ vậy.

2. Người biết tự giúp mình chân chính giống như con đom đóm tỏa sáng trong đêm tối, họ không chỉ soi sáng mình mà còn có thể được người khác tán thưởng. Khi người ta tán thưởng một người, để bày tỏ sự yêu mến người ta thường giúp đỡ người đó, do đó vận may có thể đến.

3. Người ta tin rằng, một người biết tự giúp mình chân chính, cuối cùng có thể thực hiện thành công mọi việc và những người đã giúp họ có thể cảm thấy vui vẻ.

4. Nếu người biết tự giúp mình biết đền đáp ân nghĩa, người ta sẽ càng giúp đỡ họ nhiều hơn, họ có thể sống càng thoải mái hơn.

02/07/2014

ĐỜI TÔI
CHƯƠNG 1 – THỜI THƠ ẤU
( viết vào đêm SG 00h15 trong thời kỳ điều trị bệnh lao phổi ngày 12 tháng 08 năm 2011) Lúc tôi 33 tuổi.
“ Lẻ loi như cụm núi Sầm
Thản nhiên như mặt nước Đầm O Loan”

Tuy Hòa nơi quê hương 3 anh chị em tôi chôn rau cắt rún, là một thị xã thuộc tĩnh Phú Yên, một tĩnh nhỏ nằm trên dãi miền trung nắng gió lọt giữa hai cái đèo Cù Mông và Đèo Cả mà ai ai đi trên tuyến đường Bắc Nam cũng đều biết đến.
Thuở ấu thơ tôi, cứ những buổi chiều chiều ra ngõ chờ Ba má tan trường về tôi thường nghe trên đài phát thanh vang xa bài ca Phú Yên quen thuộc hoành tráng lòng đầy tự hào mà tôi mang ký ức đó theo mãi suốt hành trình mưu sinh của mình:
“ Từ đóm lửa hồng chiếu rọi những năm 30, cờ sao lung linh trong gió năm nào còn đó, muôn người như một bùng lên dù bao hi sinh, nguyện cùng đắp xây bài ca Phú yên kiên cường,...”
Làng tôi nghèo nằm dưới chân núi Sầm lẻ loi cô quạnh. Gia đình tôi bấy giờ sống dưới thời nhà nước bao cấp, vào những năm đất nước vừa tan chiến tranh. Ba Má tôi là giáo viên lương ba cọc ba đồng. Hòa Bình lập lại 1975 Ba mẹ tôi sinh đứa con trai đầu lòng - anh Hai tôi (*) (1. từ mà anh em chúng tôi giành xưng nhau) sinh ra đầu bị méo xẹo nên bà Nội tôi đặt tên cúng cơm là “ Cu Méo” thế là cái tên Cu méo chết danh từ đó.
Năm 1978 tôi ra đời đây là những năm cực kỳ khó khăn đói kém, gạo không đủ nấu cơm ăn, Ba Má tôi phải độn khoai lang, củ sắn vào ăn thay cơm, còn thức ăn thì thịt heo là món quý hiếm nhất thời kỳ đó, chỉ ai có thẻ mới được phần. Ba má tôi làm nghề giáo thời nay nhàn nhã là vậy nhưng thời đó luôn đầu tắt mặt tối vì ngoài giờ dạy ở trường là tất tả chạy về để trông coi mấy bầy heo con, heo thịt, lén lút đưa nồi cơm rượu ra bụi tre nấu bán (*)(2. thời bao cấp chính quyền cấm buôn bán, nấu và tàn trữ rượu) để có tiền nuôi mấy anh chị em tôi ăn học thành tài.
Thời thơ ấu của tôi trải qua ở Xóm Gò Ẩu(*)(3. Ổi) ngôi làng thứ 2 từ chân núi Sầm ngó xuống, bạn đi qua 2 cái Mồ Liệt sĩ lớn, rẽ tay trái đầu tiên là con đường nhỏ chạy vào làng tôi.
Câu chuyện Bà Nội tôi kể ngày xưa dân gian lưu truyền Xóm có tên Gò Ổi là vì ngày đó nơi đây tập trung rất nhiều ổi sai triễu quả, đến thời tôi thì ổi không còn nhiều nữa, chỉ còn tên người dân truyền miệng nhau.
Tôi còn nhớ ngày ấy nhà tôi có nhiều cây ổi sau hè cả trước cửa nhà, ổi xá lị rất giòn và thơm ngon, ổi nếp sum xuê chín vàng, vỏ trắng mỏng bóng rạnh nhìn là thấy thèm chảy nước miếng, cả xóm ai đến chơi xin về ít trái làm quà, ba má tôi nhiệt tình vui vẻ hái biếu nhưng không bán, những khi đến mùa trĩu quả, cả những cây ổi sẻ chín thơm ngậy, cây bưởi thanh trà trước cữa nhà đến mùa chín trĩu, buổi trưa hái một trái cắt ra trong lòng những tép bưởi đỏ mọng thơm, ăn ngọt ngay mát cả ruột, cây mận đỏ sai trái, cây vú sữa đầu ngõ ra trái màu tím rịm. Ba tôi luôn bảo chúng tôi có nhiệm vụ tưới nước hàng ngày, chiều lại tôi và anh Hai thi nhau lấy cái gàu sắt múc nước ngoài ruộng tưới lên, còn ướt luôn cả người rồi giỡn nhau té nước, mấy cây cây xoài cát Ba tôi cắt củm trồng đến mùa ra quả sai ơi là sai, tôi nhớ Ba còn nói với Má được 2 mùa đầu lòng cả nhà ăn ớn rồi mùa này ta hái bán kiếm tiền thêm món ăn cho bọn nhỏ, nhưng đến khi mùa nó bị sâu hay thế nào tôi không hiểu bị chết queo còn dính trái non trên đó chùm chùm, Ba tôi buồn tiếc hùi hụt mấy ngày.
Lúc nhỏ tôi hay leo trèo té trầy cùi chỏ và đầu gối thậm chí còn bị con sâu nái trên lá ổi nó búng cho sưng húp cả mắt, thế là tôi bị Má phát hiện quất roi vào cái đít teo tóp da bọc xương của tôi, ù té chạy nhưng tôi không quên lượm thêm mấy trái ổi và còn giở tà áo bọc thêm vài trái nữa chạy trốn ra vườn sau trèo tiếp lên cây khế ngọt nơi mà anh em tôi đã binh trận làm tổ trên đó lúc nguy cấp, tôi nằm im nghe ngóng chờ lắng dịu tình hình rồi lấy chiến lợi phẩm ra nhâm nhi. Tôi là con gái nhưng tính tình như con trai theo anh Hai chơi bắn bi, bắt rắn mấu(*)(4. Từ địa phương) bắn chim sẻ, làm ống bù lời bắn nhau, lấy tàu chuối làm súng chia phe nhau bắn bạch bạch... đủ thứ trò chơi của con trai tôi đều rành rẽ hết. Nghịch nhất là tôi và anh hai hay làm súng bồ lời tối tối ra ngoài ngõ lén trốn trong bụi bắn vào áo trắng của mấy cô chú hẹn hò nhau đêm sáng trăng. Cười hả hê thích thú. Má tôi hay nói con gái gì mà gầy nhom, nghịch ngượm, trưa thì ko chịu ngủ, cứ đi miết ngoài nắng cho da dẻ đen nhẻm, con gái mà tính tình thì như con trai không thùy mỵ chút nào hết.
Lúc nhỏ đi học, tôi thông minh nên luôn chê lũ bạn lúc nào cũng học bài a ê, còn tôi, chiều học về vứt cái cặp thế là chạy theo anh Hai đi bắt cua về cho Má nấu canh, anh Hai không quên kêu tôi mang theo cái bao và câu liềm cắt cỏ, cua không phải khó bắt anh tôi chỉ cần giậm nhịp nhịp trên bờ ngay cái hang của nó, là nó chạy ra ruộng tha hồ bắt, thỉnh thoảng có vài con rắn trong hang, anh Hai lấy câu Liềm khèo một cái ra rồi nắm cái đầu của con rắn đánh cái bụp xuống bờ ruộng, tôi chỉ cần lượm bỏ vào bao, những lần như vậy tôi trố mắt nhìn anh thật thán phục lắm!Lắm! Chỉ mấy chốc anh em tôi được một bao cỏ tươi non và một gàu cua với rắn mang về cho bầy heo thay rau thấy Má đỡ vất vả chúng tôi rất vui, chờ cho mặt trời sụp xuống chân núi tôi và anh Hai đi bỏ ống trúm bắt lươn, rồi tờ mờ sáng khí trời còn lạnh ngắt anh em tôi đã thức dậy háo hức lội ra bờ ruộng lấy ống trúm về trút ra nào là rắn, lươn, cua. Hai Anh em hì hục bỏ bọc nhờ Má đem đi chợ xỏm bán lấy tiền bỏ ổ bịp sắm tết.
Những năm đó em út còn chưa ra đời nên hai anh em tôi như hình với bóng, đi đâu tôi cũng tò tò theo đuôi anh. Vào mùa xạ ruộng khi nước trên các con mương lớn đổ về cánh đồng, ếch nhái rộn ràng kêu ộp ộp, tôi và anh Hai bắt đầu đi lùng kiếm vỏ lớp xe cũ cắt ra thành khúc, lấy dây thép cứng quấn thành cái rọ có cáng dài, thế là anh em tôi chỉ cần hì hục 1 buổi chiều là có 1 bộ đồ nghề đi bắt lươn, cua vào ban đêm. Nước vào mùa lúa non mát lạnh, soi đèn ban đêm lươn trườn ra uống nước phơi bụng vàng trên ruộng, anh tôi chỉ cần ngoắt cái lưỡi liềm đánh cái phụp trên lưng con lươn, rồi khèo nó lên bỏ vào bao tôi vạch miệng sẵn. Chẳng bao lâu anh em tôi thu được chiến lợi phẩm một bao cát đầy con lớn, con bé. Má tôi lúc đó mang bầu em Út, bụng lớn nhưng cũng đi theo anh em tôi cùng lội bờ ruộng bắt lươn, có lúc không để ý túi bị thủng lỗ, bắt bỏ vào rồi nó rơi ra, lại trườn bụng ra bờ ruộng mấy má con tôi cứ quay đi quay lại bắt hoài, mà không hề hay biết cứ nói sao hôm nay mẹ con mình hênh quá! Lươn đâu mà ra nhiều thế! Thì té ra có 1 vài con quay đi quay lại bắt miết, bỏ vào túi rồi lại rơi ra,... Hi hi! Nghĩ lại sao mà vui ghê!
Mùa hè đến bọn con nít xóm tôi chờ chiều xuống lấy cây dài khèo hái trái thầu đâu(*)(5.trái xoan) kết thành chùm tối lại rủ nhau với anh chị nhà bác Năm tôi dàn trận thành hai phe khi ruộng lúa trước nhà gặt xong mùa rơm chất thành đống, đêm rằm trăng sáng vành vạch, ruộng khô nức nẻ chúng tôi tha hồ ném vũ khí chiến đấu với nhau núp trên mấy cái ụ rơm mà được bọn tôi ví là lô cốt chiến đấu, chơi thật vui vẻ khí thế hào hùng, một nhóm khác chúng tôi thì lo thu lượm cứt bò khô chất đống và đốt cháy thành lửa đỏ ngồm, sau đó lén vào những đám ruộng còn đang lúa chín trĩu hái thành chùm bỏ vào đống lửa nướng, lúa nổ bùm bụp, chúng tôi giành nhau nhặt cốm nổ lên ăn, các anh chị lớn hơn thì kéo co, chơi bỏ lá, đóng vai Trọng thủy Mỵ châu.., có lần đêm trăng sáng lũ chúng tôi chơi trò cút kiếm anh Vũ con bác Năm Thành, đang loay hoay kiếm quân địch dưới gốc cây bị anh Hai trốn trên cây chùm ruột đái xuống ướt đầu, vì trốn quân anh Hai bí quá, cả bọn nghe chuyện cười lăn cười bò,... đương nhiên sau cuộc chiến bất phân thắng bại chúng tôi hùng hồn khí phách trở về đến nhà. Nhìn anh em tôi với bộ dạng áo ướt đầm, mô hôi nhễ nhãi, kèm theo là tiếng quát mắng của Ba Má tôi. Chúng tôi bị một trận đòn ra trò, lẳng lặng, im thin thít hai anh em đi ra giếng tắm rồi chui lên giường chìm sâu vào giấc ngủ trẻ thơ non dại.
Cuối mùa hè khi những trận mưa rào đầu tiên xuất hiện, mang dấu hiệu dông gió rét, sấm chớp ầm ầm tôi và anh Hai hay chạy ra ruộng tắm mưa, về sân nhà nhúng đầu vào hai cái lù to trước cữa tắm những giọt mưa đầu mùa mát lạnh. Hai anh em chúng tôi chạy nhảy tung tăng dưới mưa. Những lúc mùa đông mưa gió bão bùng nước lên, lụt lội, chờ nước lớn lên vào đến gần bậc thềm nhà, anh em tôi cắt bè chuối làm xuồng chèo ra ruộng đi thả lờ bắt cá. Tôi nhớ không bao giờ quên năm đại hồng thủy lúc tôi lên lớp 5, năm đó vỡ đê Sông Ba, nước ập vào nhà thình lình ba mà tôi dọn dẹp không kịp dòng nước lũ, lôi chúng tôi lên gác, và tiết mấy con heo con nuôi sắp sổ chuồng, ba tôi lặn xuống bò ra chuồng heo, đem hết bầy heo con lên gác. Chúng tôi sống hết 1 tuần ngủ cùng mấy con heo con, còn heo mẹ đen đáng thương tưởng là trôi theo dòng lũ, nhưng may mắn khi trôi dạt vào gốc cây mãng cầu trước sân nhà, cái đầu hắn kẹt vào 2 chạng cây, hú hồn thoát chết. Nằm trên gác không điện, không đèn chúng tôi vô cùng sợ hãi, nước ngày càng cao gần đến trần nhà, chúng tôi ngồi trên trần mà chạm tay xuống dòng nước, Ba tôi gỡ mái nhà ra kêu cứu bà con hàng xóm.
Năm đại hồng thủy đó nhà tôi may mắn thoát chết, sau đó cái trần nhà vì làm bằng đất ngấm nước lũ lâu ngày nên cũng sập luôn. Nhà sập ba tôi càng cố gắng làm lụng nhiều hơn để xây lại mái nhà mới. Nhà tôi nghèo, thời đó mặc dù là sống cơ hàn ở nhà nền đất, vách đất nhưng sao tình cảm anh em dạt dào thân thiết biết bao!
Những năm sau ba tôi làm nhà mới nhà tôi có nền gạch bông đầu tiên trong xóm.

Đó là thời kỳ mà tôi thấy hạnh phúc nhất là cô bé cột đuôi gà ngây thơ không vướng chút sầu ưu suy nghĩ.
Ôi! Sao nhớ quá thuở ấu thơ những ký ức cứ lần lượt hiện về trước mặt, tôi nhưng chan hồn mình vào đó...
.. còn tiếp...

02/07/2014

Trong giây phút chúng ta hãy tạm rời xa cuộc sống văn minh hiện đại với biết bao vấn đề khó khăn, dùng cỗ máy thời gian để quay về thời ấu thơ. Ít hoặc nhiều, dù cao xa hay tầm thường, thời thơ ấu cũng là thời của mộng mơ, cũng là thời của những câu chuyện thần tiên...

Ngày xửa ngày xưa ... có anh tiều phu vào rừng đốn củi. Tình cờ anh đi ngang qua một tổ kiến lớn và thấy chúng đang lâm nguy. Có ai đã vô tình ném mẩu tàn thuốc vào đó, và lá khô phát cháy bừng bừng, đe dọa thiêu rụi cả họ hàng nhà kiến. Rất tội nghiệp, chúng bồng bế nhau chạy tán loạn. Kiến mẹ dắt con, khênh trứng; kiến thợ hối hả vác số lương thực ít ỏi chúng đã khổ công tích trữ bấy lâu. Anh tiều phu lẹ tay bẻ đọt là chuối rừng làm thành chiếc phễu lớn, vốc nước từ dòng suối kế bên để chữa cháy. Một, hai, ba, ... lửa tắt. Vác rìu lên vai, anh tiếp tục đi, huýt sáo theo nhịp bước, lòng dâng lên niềm vui nhè nhẹ...

Bộp, Bộp, bộp ... bó củi đã xong. Mồ hôi nhễ nhại, anh oằn vai vác củi về nhà. Đi ngang qua tổ kiến, anh hơi ngạc nhiên khi thấy có vật gì phát sáng đang di chuyển dưới chân. À, bầy kiến đang cùng nhau kéo từ tổ ra một viên ngọc bé xíu sáng long lanh, đặt trên chiếc lá. Chúng đồng loạt nâng chiếc lá, cùng đứng thẳng lên ve vẩy râu liên tục. Chừng như đó là món quà đền ơn của kiến chúa. Anh cầm viên ngọc lên ngắm nghía rồi định cất vào túi, nhưng túi đã rách bươm cả rồi. Thôi thì tạm nhét viên ngọc vào tai vậy. Bỗng nhiên anh nghe tiếng bầy kiến reo hò, hoan hô người anh hùng cứu mạng ...

Kể từ đó, anh tiều phu nghe được tiếng của các loài. Một hôm ngồi nghĩ trên khối đá, anh nghe tiếng kêu " Ái! Ái! Ngồi nhẹ vào chứ. Đừng lăn tôi như thế." Anh hỏi: " mày làm gì ở đây?" Khối đá thì thầm: " Tôi ở đây đã nhiều năm rồi. tôi đã trải qua nhiều thời kỳ núi lửa phun trào thiêu đốt, động đất dữ dội đè ép, băng hà lạnh buốt, cuồng lưu cuốn trôi,...Tôi đang ươm một mầm ngọc li ti. Sau này nó sẽ lớn hơn và sáng đẹp hơn viên ngọc của anh đấy! ...

Một hôm khác anh hỏi cội cây: " mày đang làm gì thế?" Cây thở dài và đáp: " Tôi đang bận lắm đây. Tôi hút nước và muối khoáng từ lòng đất để nuôi đám con. Những chiếc lá xanh mơn mởn, những nụ hoa đang hé mở, lũ hạt nẩy mầm và chắc đang cứng dần. Mai sau chúng ta sẽ là những cây con và chúng tôi sẽ thành một khu rừng. Tha hồ mà vui reo với gió, với trăng và ánh nắng."

ANh hỏi cá trong dòng suối, hỏi các loài thú rừng, và được những câu trả lời tương tự. Cá thì đang lo săn sóc trứng hoặc kiếm mồi cho con để chúng lội tung tăng trong dòng nước mát. Thỏ thì chăm chút cho con và sung sướng cùng chúng nhảy múa dưới trăng. Những con khác thì đang kiếm cái ăn để làm dịu cơn đói cồn cào ...

Những ngày lao động vất vả nối tiếp nhau. Đêm nằm trăn trở dưới mái lá nghèo nàn, anh tự hỏi " Mình kéo lê cuộc sống nhọc nhằn này để làm chi?" Anh nghĩ đến người vợ thật thà, chơn chất, quần áo không lành. Đám con thơ dại, dốt nát, chỉ biết xuống suối bắt cá và chơi trò ú tim trong rừng ... Một ý nghĩ chợt lóe lên. Anh trỗi dậy khăn gói lên đường đến kinh đô, mang viên ngọc quý tiến vua. Vừa đi, anh vừa mơ đến ngày mà số vàng lớn vua ban sẽ giúp cho gia đình anh sung sướng ...

Câu chuyện còn dài ... Chúng ta có thể tưởng tượng thêm vài giây ... Nhưng bạn hỡi, đã đến lúc chúng ta trở về với xã hội văn minh, nếu không muốn đi làm trễ!

Lạ quá, câu chuyện của chàng tiều phu vẫn còn kéo dài cho đến nay, và với nhiều người nó vẫn chưa có hồi kết. Ngày ngày họ rong ruổi khắp nơi để tìm những gì mà họ nghĩ sẽ làm cho họ hoặc người thân của mình được sung sướng và hạnh phúc. Đó có thể là một món thần dược để phục hồi sức khỏe, ly cà phê thơm ngát, người bạn tình trong mộng, ngôi nhà đẹp và chiếc xe mơ ước, tài khoản kết xù ở nhà băng, hoặc đài danh vọng ... Nhưng rõ ràng là cuộc tìm kiếm vẫn chưa kết thúc. Họ đạt được mục tiêu, hả hê một thời gian, rồi nhàm chán dần khi thấy mặt trái của nó và cái giá phải trả. Họ tìm điều khác, và câu chuyện cứ tiếp nối ... Hoặc mục tiêu bất ngờ vuột khỏi tầm tay và họ phải tìm điều khác nữa để thay thế, lấp đầy chỗ trống vắng trong tâm hồn. Nỗi niềm khao khát vẫn không nguôi ...

Phải chăng chúng ta là khách lữ hành trong suốt cuộc đời, kể từ những bước chập chững chạy theo món đồ chơi? Phải chăng mỗi người đều đi vòng quanh thế giới này để tìm những điều họ muốn, nếu chúng ta thử cộng tất cả những đoạn đường họ đã đi qua trong đời? Thậm chí có những người đã đi vòng quanh thế giới nhiều lần nhưng vẫn thấy lòng chưa thoả mãn.

Nhiều người giương buồm ra khơi trên biển đời mênh mông, không bản đồ, không địa bàn. Rất ít người trong họ đến bến mong ước!

Vì thế, trong cuộc hành trình lâu dài tìm kiếm thành công và hạnh phúc, mỗi người cần trang bị cho mình những gì?
Các bạn có bao giờ thử sống chậm lại, dừng vài phút giây để suy ngẫm trả lời câu hỏi này chưa? Và nghiên cứu suy ngẫm về câu chuyện Luân hồi...

19/05/2014

Loay hoay mãi Doanh nhân thời đại kinh tế tri thức.......

24/01/2014

Thân gửi đến các anh em,

Tôi đứng trên vai trò của người lãnh đạo cao nhất trong công ty áp lực lớn nhất của tôi là người có quyền và trách nhiệm cao nhất.

Hôm nay, Tôi xin chia sẻ với anh em cái gánh nặng mà tôi âm thầm gánh vác để anh em hiểu, thông cảm cũng như biết chia sẻ cùng tôi hơn nữa nhé!.

Là một nhà lãnh đạo tôi luôn chịu áp lực, đối mặt trực diện với nó và xuyên suốt quá trình hình thành và phát triển công ty đó là những gánh nặng sau đây:
- Áp lực về tài chính.
- Quản lý rủi ro.
- Luôn làm gương mẫu cho anh em nhân viên.
- Định đoạt cuộc sống của anh em nhân viên.
- Đứng mủi chịu sào tất cả với những gì xảy ra trong công ty.

Những áp lực mà tôi luôn phải gánh chịu đó là:
- Áp lực công việc lớn nhất là việc quản lý tài chính điều mà dẫn đến sự thành bại của công ty, của tập thể.
- Đối diện với những mặt tiêu cực và tìm cách xử lý chúng.
- Luôn luôn bị cô đơn.
- Cuộc sống gia đình cá nhân tôi.

Sau đây tôi xin phân tích cho anh em hiểu từng khía cạnh của những vấn đề tôi nêu trên nhé!
Vì sao tôi nêu ra đây là vì muốn anh em hiểu rằng, chính khi anh em nhận lời đứng lên con thuyền này, thì chính các anh em đã hiểu mình cũng là thành viên, là người phải có trách nhiệm lớn trong phần tử nhỏ của con thuyền ấy góp phần bảo vệ, giữ vững và làm sao cho nó không chòng chành, nghiêng ngả mà ko chỉ ích kỷ cá nhân đòi hỏi quyền lợi riêng mình không thôi.
Sau khi nghe tôi tâm sự ở bài biết này có lẽ anh em sẽ hiểu tôi hơn và có thái độ công việc tốt hơn, quyết tâm hơn nữa nhé!

Tôi xin chia sẻ về gánh nặng của vai trò người lãnh đạo.

Việc đầu tiên là việc quản lý tài chính, làm vai trò tay hòm chìa khóa cho cả công ty, tôi phải có trách nhiệm quản lý dòng tiền sao cho đi đúng hướng và có lãi, từ đó tôi phải có trách nhiệm với anh chị em công nhân, những người hết lòng gắn kết, cống hiến vì tập thể, tôi phải biết giữ vững, duy trì và bảo đảm cuộc sống cho anh chị em hàng tháng, quý, năm. Trên hết chưa nghĩ đến bản thân tôi, tôi đã nghĩ đến anh chị trước! Sáng ra khi thức giấc dậy mặt dù có mở cửa bán hàng, hay đóng cửa tôi vẫn biết trách nhiệm của tôi là lo đủ ăn cho anh em trong ngày đã!

Từ áp lực về tài chính - dẫn đến áp lực công việc nhiều hơn, để anh chị em nỗ lực làm việc ở mức năng lượng 100% thì tôi – vị lãnh đạo là người đầu tàu gương mẫu tôi luôn phải cố gắng làm việc ở mức năng lượng gấp đôi 200% và tôi không thể bận rộn hơn. Tôi phải uống thuốc tăng lực để giữ gìn sức khỏe, uống Omega 3.6.9 để luôn dc tỉnh táo não bộ và hoạt động minh mẫn để đáp ứng khối lượng công việc khổng lồ hàng ngày!
Tôi phải xử lý hàng loạt công việc từ báo cáo của nv mỗi ngày, giải quyết hàng đống việc với khách hàng, chiến lược kinh doanh, tiếp thị, Khuyến mãi, và đủ thứ linh tinh khác,...
Tôi dậy từ lúc 5h sáng và làm đến 12 - 2h đêm. Chẳng còn chút thời gian nào để sống cho mình nữa. Và nếu 1 ngày có 48 h tôi nghĩ chắc cũng ko đủ cho tôi!

Về việc quản lý rủi ro, như các anh chị thấy đó, rủi ro thì công ty nào cũng có rủi ro về kinh doanh và rủi ro về con người. Việc đưa ra các quyết định trong điều kiện chưa hoàn chỉnh như hiện nay đòi hỏi tôi phải có sự quả quyết, ý chí mạnh mẽ và cảm giác tự tin để thực thi quyền lực của mình và phải gây ảnh hưởng lớn ý thức tích cực đến anh em.
Và tôi sẵn sàng đối đầu với thử thách khi quyết định những công việc liên quan đến con người. Tôi thường sốc trước những lời nói, các báo cáo hoặc thái độ của nhân viên với mình. Nhưng tôi phải kiên nhẫn, bình tĩnh nhận định, vượt qua và hành động tài trí, có phong cách như 1 nhà lãnh đạo thực thụ!

Anh chị thử nghĩ, làm được như thế anh chị thấy khó hay dễ! và anh chị hãy đứng thử vào vai trò của tôi - một nhà lãnh đạo xem!

Tôi luôn là người đứng mũi chịu sào và phải cố gắng làm những điều cho tốt nhất. Khi tôi muốn cố gắng phát triển cty bằng cách đầu tư vào nhân lực và chọn cho mình 1 nhân viên nào đó đáng tin cậy để giao phó công việc.
ví dụ nv bán hàng mà tôi thấy hợp lý để đầu tư kiến thức, training cho em. Nhưng khi phát hiện em ấy quay lưng lại và rời khỏi công ty. Tôi rất thất vọng!
Và khi thấy ai đó chậm chạp, làm việc ko kịp tiến độ, làm sai tôi muốn nêu ra là để làm rõ vấn đề, đánh giá phân tích sự việc cho anh em nắm bắt và lưu ý để việc này ko lập lại nữa, tuy nhiên tôi lại nhận giấy xin nghỉ việc, mặc dù tôi đã cố gắng học cách sống chung với nó!
Đó là thất vọng lớn nhất của tôi!

Khó khăn nữa là tôi phải tạo niềm tin cho mọi người và làm đầu tàu gương mẫu.
Tôi nghĩ, tôi là một người phụ nữ luôn tự tin rằng ở nhà tôi chăm sóc gia đình chồng con và lo cho công việc nội trợ là chuyện quá bình thường dư khả năng tôi. Nhưng ở cty tôi phải đối mặt với những quyết định liên quan đến nhiều người. Tôi luôn học cách xử trí những vấn đề này sao cho hiệu quả nhất mà an toàn nhất trên cương vị của vị lãnh đạo cấp cao nhất!
Việc làm gương cho mọi người là trách nhiệm lớn nhất mà tôi phải thực hiện. Vì hơn ai hết tôi hiểu, hành động của tôi sẽ tác động lâu dài đến nhận thức của mọi người. Do đó tôi luôn cố gắng chế ngự cảm xúc của bản thân, luôn nghiêm túc và nguyên tăc!
Tôi ko thể biểu hiện cho mọi người thấy tôi bi quan trong công việc kinh doanh hoặc chán nản bất cứ điều gì. Vì tôi biết tinh thần của tôi lạc quan hay bi quan sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cảm giác của mọi người và cả sự nỗ lực làm việc của anh em.
Và nhiều khi tôi thấy mình ko còn là chính mình nữa!

Và rồi thật khó khăn với vai trò làm lãnh đạo trong việc định đoạt cuộc sống của anh em nhân viên. Tôi có quyền lực nhưng tôi cũng có trách nhiệm ko hề nhỏ với anh em.
Tôi thường xốc khi bất chợt nhận đơn xin nghỉ việc của 1 ai đó. Và thật sự khó khăn khi phải đưa ra quyết định có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp và cả cuộc sống của một con người. Mỗi lần như thế là một lần tôi mất ngủ.
Tôi xem lại ảnh mình chụp nhiều năm trước. Lúc đó tôi chưa hề có những sợi tóc bạc này.
Anh chị có hiểu cho tôi không?

Điều mà khiến tôi trăn trở nhất là phải áp dụng chính sách hay biện pháp kỷ luật nào cho hợp lý để anh em ủng hộ và thực hiện một cách tự nguyện.
Và về việc sa thải 1 người làm, trước khi sa thải ai đó tôi phải suy nghĩ rất nhiều, tôi coi thất bại của nhân viên đó là thất bại của chính mình và mỗi nhân viên ra đi là một sự trải nghiệm đầy cảm xúc của tôi.
Tôi cảm thấy khó khăn khi đối mặt với những việc bắt buộc nhưng ngoài ý muốn, và cảm giác mình đã làm điều gì đó không đúng với nv.
Có lúc tôi trách tại sao tôi không thể cho họ 1 cơ hội?

Và tôi xin chia sẽ tâm tình cuộc sống cá nhân của tôi, khi tôi tham gia vai trò nhà lãnh đạo nhé!

Tôi ở vị trí này, tôi biết mình có trách nhiệm cả 2, một mặt không thể xao nhãng việc gia đình, một mặt không thể xao nhãng việc kinh doanh và gần gũi anh em cty.
- Công việc
- Gia đình
- Bản thân
Tôi phải dung hòa 3 thứ lại. Thật khó khăn phải không các anh chị ơi?

Ngày trước Tôi đã từng ứa nước mắt khi đã vắng mặt khá lâu với con trai bé bỏng và tôi nhận ra sự hụt hẫng tình cảm rất lớn từ con trai. Về nhà thấy nó chơi đùa với Bác Hồng hơn mình, ngủ với Bác, ăn cơm với Bác, Tôi thèm khát dc sống với con, gần gũi nó và thương nó xiết bao!. Ngày tết đêm giao thừa cả nhà sum họp bên gia đình thì mẹ con tôi mỗi người chia ngả vì công việc, sự nghiệp mà tôi đang gánh vác.
Tôi luôn áy náy với con trai tôi lắm!
Với chồng tôi chưa khi nào rảnh để ủi chiếc áo phẳng phiêu cho anh. Mỗi người một nơi, kẻ đông người tây, hiếm khi gia đình tôi có buổi sum họp vui vẻ! Còn phía Mẹ chồng thì luôn trách cứ con dâu, sao ko có thời gian trò chuyện hay quan tâm đến bà!...
Suốt ngày luôn bận lo với công việc, khi trở về phòng thì cũng đã khuya, người mệt mỏi, đặt lưng xuống là phê luôn, ko còn muốn nghĩ gì nữa.
Với các anh em còn luôn trách tôi sao ko quan tâm, ko tâm lý, ko biết chia sẻ, tôi thấy mình quá sức chịu đựng có lúc muốn nổ tung ra.
Đầu óc thì lúc nào cũng suy nghĩ việc, cách làm sao tròn trách nhiệm với anh em, với cty và vực cty đi lên,v.v....
Tôi ít chơi bời, ít du lịch, ít được thư giãn hưởng thụ.

Tôi thường làm sớm nghỉ muộn. Và chẳng làm được gì cho bản thân mà tôi thì luôn có những ước mơ dự định của mình, vì tất cả tôi cống hiến hết cho anh em, cho cty.

Mặt tiêu cực:
Tôi biết làm một nhà lãnh đạo tôi phải có trách nhiệm uốn nắn các anh em nhân viên đi theo đúng hướng và nguyên tắc.
Vì thế hệ quả là, anh em không hiểu sẽ tạo ra những cảm xúc tiêu cực cho tôi như là: Sợ hãi, lo lắng, thất vọng và tức giận.

Tôi là người nhiệt tình với mọi người. Tôi có đạo đức nghề nghiệp. Tôi chính trực. Vì thế tôi luôn cầu toàn, đòi hỏi ở nv phải chỉn chu.
Nhược điểm của tôi là thiếu thông cảm và khoan dung cho ai đó không có năng lực hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm.
Từ đó, tôi nhận sự cô đơn, tôi không còn là một người bạn thân trong số anh em. Để rồi ko ai gọi tôi ăn cơm trưa cùng, ko ai tán chuyện với tôi.
Và tôi chỉ có một mình. Dù rằng bản thân tôi rất thích tụ tập và tiếp xúc trò chuyện với mọi người.

Câu tâm sự cuối cùng, Trong cuộc sống lúc nào cũng có 2 mặt của nó, chính diện và phản diện. Tôi đã lãnh nhiệm vụ vai trò người lãnh đạo tôi phải chấp nhận những vần đề trên. Khi tôi đóng vai kẻ ác thì tôi hy sinh cho ai đó nhận vai người tốt, đó là vì ko phải tôi ko muốn đóng vai người tốt. Mà đó là sự chịu đựng, bản lĩnh biết hy sinh vì người khác. Dám nhận lãnh trách nhiệm cao cả dù đó biết nó là thiệt thòi cho mình.
Tôi hy vọng anh chị em, sau khi nghe lời tôi tâm sự, dù hiểu ít hiểu nhiều cũng phần nào đánh giá dc tôi. Một vị lãnh đạo như thế nào!
Từ đó anh chị em hãy quyết tâm cho công việc của mình, là một thành viên trung thành tích cực. Tôi biết một con én không làm nên mùa xuân. Sự thành công của công ty là phần lớn đóng góp của cả tập thể, 1 bản nhạc hay phải có cả dàn nhạc mà tôi chỉ là người điều khiển dàn nhạc mà thôi, các anh em ơi! hãy cho đi rồi sẽ được nhận lại nhiều hơn thế!
Tôi xin chúc đến toàn thể anh chị em, có một cái tết thật ấm áp hạnh phúc bên gia đình, người thân yêu. Bên kia đầu chiến tuyến tôi sẽ tiếp túc chiến đấu để mong sang năm lo cho các anh em 1 cái tết đầm ấm hơn, sung túc hơn! Tôi xin hứa!
Thân ái!
Tôi Lê Hồng Thuyên
Vị lãnh đạo cty V&C.

Address

A28 Hẻm 92 Phan Huy Ích P15 Quận Tân Bình
Tp Hcm

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Công Ty Tnhh Mtv Tm Dv Vt Việt Cam posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share