Cây thông và mùa hạ

Cây thông và mùa hạ Đọc & yêu
🌲 ☀️ Yêu sự tĩnh lặng, yêu việc đọc, thích sẻ chia.

Bây giờ mới tổng kết năm thì cũng hơi muộn, nhưng đây là những điều tôi đã học được từ năm 2025. Học được từ việc đọc, t...
12/01/2026

Bây giờ mới tổng kết năm thì cũng hơi muộn, nhưng đây là những điều tôi đã học được từ năm 2025. Học được từ việc đọc, từ sách, từ việc chăm chú vào một công việc nào đó trong một thời gian:

1. Vật chất mãi là thứ ngoài thân, sự chính trực và tri thức mới làm nên một con người (mà tôi mong bản thân trở thành).
2. Sự dễ chịu không tự nhiên xuất hiện, phải vượt qua hoặc mặc kệ hàng ngàn cơn khó chịu khác thì mới tìm được tiệm cận của nó.
3. Lời nói hay hành động của người khác, thực chất chỉ ảnh hưởng trực tiếp lên chính họ mà thôi.
4. Tha thứ cho bản thân là điều khó làm, cần nỗ lực và cố gắng mỗi ngày.
5. Cách bạn làm một việc là cách bạn làm nhiều việc, hiếm khi có ngoại lệ.
6. Đừng cố cho đi những điều mình không có. Bản thân chỉ cần tử tế theo năng lực của mình.
7. Không có khuôn mẫu nào là hạnh phúc cho riêng bạn, nếu bạn không hiểu bản thân cần gì muốn gì thì mãi mãi lệ thuộc vào người khác và sẽ cảm thấy hối tiếc liên tục.
8. Không ưu tiên bản thân thì sẽ trở thành nạn nhân của chính mình.
9. Có kỷ luật mới có tự do.
10. Niềm tin là sức mạnh để có trong tay mọi điều, chắc chắn.

Tặng mọi người một bài hát hay, khi nhìn thấy bé P & chị T mải mê với 2 chiếc tiệm mơ ước, chị/em đã rất cảm động đấy nhé hihi:
https://youtu.be/K8VlxWc4JeY?si=mySVxLbSajj7aIWz

Chúc bạn một năm 2026 thực hiện được mục tiêu của bản thân, như một ngôi sao sáng tỏa với chính mình 🌟

Chúc mọi người 2026 vui vẻ, đọc được nhiều sách hay, yêu thương và được yêu thương nhiều nhiều.Hôm nay trời se lạnh như ...
01/01/2026

Chúc mọi người 2026 vui vẻ, đọc được nhiều sách hay, yêu thương và được yêu thương nhiều nhiều.
Hôm nay trời se lạnh như là Tết Nguyên Đán. Mình đã nằm dính trên giường hơn chục tiếng, trầm tư chút, đi bộ nhiều và mua cà phê ngon.
Ngày 1.1.2026 chắc là một ngày nhiều ý nghĩa của mình đó ^^!

Xin cảm ơn mọi người đã ở đây.
Yêu.

🎄☀️

Nếu hỏi tôi về số thứ tự các bài học trong quyển sách này, thì tôi xin đầu hàng.Tôi chỉ biết mình đã khóc lã chã như mưa...
11/11/2025

Nếu hỏi tôi về số thứ tự các bài học trong quyển sách này, thì tôi xin đầu hàng.
Tôi chỉ biết mình đã khóc lã chã như mưa ở đoạn cuối - lúc phải chia tay Thầy.

Dù đã đọc sách từ năm 15 tuổi, nhưng tôi vẫn rất kém trong việc nhớ tên nhân vật (tiếng nước ngoài) và nhớ số chương trong sách. Tôi cứ như một người đang lặn ngụp trong bể chữ mà không quan tâm bất kỳ một cái cột mốc nào. Hơi vụng về, nhưng tôi vẫn luôn thế mà 😊😊

Tôi tự hỏi giá trị của bản thân ở đâu, mỗi lần nghĩ tới khung cảnh thầy Morrie ngồi trong căn phòng làm việc với hàng tá đồ cũ theo năm tháng.
Tôi tự hỏi lần cuối mình âu yếm lưu luyến món đồ cạnh bên là khi nào?
Tôi đã từng là một người tiếc nuối chiếc điện thoại cũ như thế nào?
Tôi đã từng mặc đi mặc lại một chiếc áo khoác tới bạc màu ra sao?
Tôi đã từng là một người chung thuỷ với đồ vật.
Tôi đã chạy nhanh tới mức không nhìn ra mình.
Thật may mắn biết bao, giờ đây tôi lại vẫn thấy mình ở đâu đó, đang ngoan ngoãn chờ đợi bản thân quay về.
Thật may mắn biết bao, khi đọc được quyển sách này.
Tôi đã tỉnh ngộ nhiều.

Dù đa số các bài bình luận trên mạng đều về sự sống và sự mất đi của một người, nhưng đó lại không phải là tất cả.

Quan sát cuộc đời của một người không hẳn là cách mà tôi hay chọn để sống, nhưng giờ tôi mới thấy mình cực kỳ nhỏ bé và lúc nào cũng cần mở lòng học hỏi mở lòng vị tha với chính mình, cũng là mở cho mình một cánh cửa đến với thế giới rộng lớn hơn. Một thế giới của chính mình, không phải cần áp đặt những quy chuẩn vô lý không thể giải thích tường tận, không cần ý kiến chủ quan của những người trên mạng xã hội.

Quan trọng là lựa chọn góc nhìn. Quan trọng hơn là bồi dưỡng bản thân mỗi ngày. Chứ không phải mình nhận được gì hay mình muốn đòi hỏi gì ở người khác, tất cả vật chất rồi cũng chỉ vô tri nếu không được sử dụng đúng đắn, chỉ có nội tâm và tình yêu thương mới gắn chặt với chính mình nhất.

Tôi dám chắc bạn sẽ nhận ra mình ở đâu đó trong quyển sách này, để tìm kiếm lại những điều đánh mất từ lâu, dù nó chẳng có một dòng nào là giáo điều. Thật kỳ lạ phải không?

🌲☀️

Xin chào, ❝ Những ngày thứ ba với thầy Morrie ❞Lúc viết bài này, tôi chỉ mới đọc được có 80 trang, dù chẳng có câu văn n...
04/11/2025

Xin chào,
❝ Những ngày thứ ba với thầy Morrie ❞

Lúc viết bài này, tôi chỉ mới đọc được có 80 trang, dù chẳng có câu văn nào là than vãn bi sầu cảm động, mà tôi lại không kiểm soát được nước mắt. Tôi cũng không hiểu vì cái gì nữa.
Chắc là vì cảm giác ‘có ai đó để hỏi ý kiến’.

Hồi còn nhỏ, chúng ta thật là bình yên, có thể hỏi mọi điều, thắc mắc mọi điều.

Lớn lên một chút, chúng ta bắt đầu có nhiều lựa chọn nhưng lại bắt đầu giấu diếm.

Trưởng thành, chúng ta phải tự quyết định mọi thứ, người để hỏi vẫn ở đó nhưng chúng ta đã không có thể mở lời hỏi một cách tròn vành. Và tuyệt đối tin tưởng làm theo mà không một chút do dự.

Chúng ta đã không hỏi được ai hết, chỉ còn dựa vào chính mình.
Chắc là cảm giác cô đơn này là thứ khiến mình rơi nước mắt.
Và cả dáng hình của người Thầy đó.

Những lỗi lầm ngày còn thơ dại cứ thế tua lại tua lại như một thước phim.
Nhưng tôi không buồn, tôi chỉ cảm thấy trưởng thành là một quá trình nhiều nước mắt lẫn niềm vui. Và nó vẫn cứ tiếp diễn dù ở độ tuổi nào. Là tôi năm 30, là người lớn hơn tôi, là những người già và là các em nhỏ.
Một quá trình đáng giá và không gì sánh bằng.

❝ Thầy ơi. Con đã về. Con cảm ơn Thầy ❞
🌲☀️

Xin chào, đã lâu không gặp!Tháng 11 mình sẽ viết trải nghiệm đọc mấy quyển này, chậm chạp quá chừng, đã mua từ lâu lắm r...
26/10/2025

Xin chào, đã lâu không gặp!

Tháng 11 mình sẽ viết trải nghiệm đọc mấy quyển này, chậm chạp quá chừng, đã mua từ lâu lắm rồi mà cứ trì hoãn.

Xin hứa với bản thân rằng trang này sẽ hoạt động nhiều hơn, dù có 1-2 người đọc thôi mình cũng sẽ đăng bài.
Chạy đua với công việc thì cũng hết ngày thế thôi, nó vẫn đầy ắp chan hoà, nếu chờ đợi thì chẳng biết đến khi nào nên cứ thu xếp vun vén bồi đắp cho bản thân vậy :">

Bạn có muốn mượn quyển nào thì cứ bình luận ở dưới bài của quyển đó, mình sẽ gửi cho bạn nhe.
Thật lòng mong bạn sẽ thích đọc sách hơn qua những bài chia sẻ mà mình thật tâm viết ra.

Yêu,
🌲☀️

Đã rất lâu rồi, Mình vẫn cảm thấy mình quá dư giả thời gian và siêng năng chưa đủ. Cuộc sống vẫn  đưa đẩy công việc đổ x...
17/09/2025

Đã rất lâu rồi,

Mình vẫn cảm thấy mình quá dư giả thời gian và siêng năng chưa đủ. Cuộc sống vẫn đưa đẩy công việc đổ xô tung toé cả lên. Mình lại nhận thêm việc, không bỏ được việc, không có chuyến đi chơi xa thành phố nào trừ về quê. Lắm lúc cần một ngày được ở một mình không vướng bận, cũng quá là xa xỉ.
Vẫn cứ làm tổn thương nhiều người, và làm đau chính mình như mình đã từng.
Nhân một ngày mọi thứ không như ý, và sau rất nhiều năm mình lại trở về trạng thái trắng tay ngắn hạn, xin phép bản thân than thở nhẹ nhàng một chút. Cảm giác chỉ cần mình rời bỏ chính mình thì sẽ không còn điểm tựa nào, quả thực rất đáng sợ.
Cái giá của tự lập.
Nhưng không sao, ngày mai đâu lại vào đấy, cố gắng nhìn nhận bản thân đầy khuyết điểm và không cứng rắn để mà còn rèn dũa mỗi ngày.
Mình vẫn đọc sách nhe.
-
"Mỗi khi buồn thì em cứ khóc
Khóc thật to mỗi anh nghe thôi
Mỗi khi đau niềm đau cũng xé đôi
Vì anh vẫn yêu em nhiều"
Không liên quan lắm, đây là bài hát mình hay nghe để khởi động cái crying machine của bản thân.
Mình không mong bài này chạy tới nhiều người, chỉ là mình muốn lưu trữ một chút cảm xúc hiếm hoi.

Tự dưng đọc bài chị T iu dấu vừa đăng, mình lại quá cảm động và phải lưu giữ cảm xúc này ngay thôi.Rằng, có những khung ...
03/07/2025

Tự dưng đọc bài chị T iu dấu vừa đăng, mình lại quá cảm động và phải lưu giữ cảm xúc này ngay thôi.

Rằng, có những khung cảnh trong cuộc sống dù cảm giác rất mất kiểm soát và làm bản thân mình áy náy sai trái ở đâu đó, nhưng thật tâm mình vẫn dễ chịu ấm áp lạ thường. Kết quả vẫn là cứ mặc kệ để mấy khung cảnh đó tua đi tua lại, và mình thì tự do cảm nhận sự an toàn đầy ắp trong trái tim.

Giống như việc để quý phụ huynh đưa đón ở bến xe mỗi khi về quê dù có tối muộn hay mưa nắng
Như cái thói xấu nằm ườn ra để em gái nấu cho ăn mà còn đòi hỏi mấy cái topping không thể có
Như hàng ngàn lần bị mắng yêu tại sao con/em/chị lại thích ăn vặt tới mê muội như thế hả
Như rất nhiều rất nhiều lúc cứ bắt người ở gần bên phải nói chuyện cho mình cười lớ phớ hài lòng, rồi khi xa thì bắt họ nói nhớ mình bằng cách tự nói nhớ họ trước 😆..

Mọi người xung quanh cứ chân thật với mình như thể cuộc sống đã nhận ra mình không phù hợp với chủ nghĩa hoàn hảo hào nhoáng. Dù mình đã cố gắng nói xin lỗi rất nhiều lần với rất nhiều người (tính cả những lý do buồn cười), nhưng mãi sẽ không bằng số lần mình âm thầm cảm ơn và biết ơn.

Một ngày mùa hè lười biếng và bị nhiệt miệng sau rất nhiều năm, mình đã rất vui trong lòng như thế này 💌

-------
Tháng 7,
🌲☀️

"Ta bên nhau trên phố của bao ngườiBao ân tình vừa đi qua phốCó một phố vừa đi qua phố!Có một người lắng phố, bên em.Em ...
24/06/2025

"Ta bên nhau trên phố của bao người
Bao ân tình vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố!
Có một người lắng phố, bên em.

Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
Phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!
Lòng sao chợt hỏi
Phố của mình có nối… phố trong em?"

- Thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên -

Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương - Tác giả: Haruki Murakami -Đọc xong quyển này mình tự đùa là: Vì...
23/06/2025

Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương
- Tác giả: Haruki Murakami -

Đọc xong quyển này mình tự đùa là: Vì không có "màu", nên Tazaki hong sợ mất màu :P
Nhưng chỉ vì không có "màu", cậu ta đã phải sống những ngày tìm kiếm màu sắc đến sức cùng lực kiệt, bấu víu vào quá khứ và bị chính quá khứ cắt đứt sợi dây với cuộc sống hiện tại.

Sách kể về những ngày Tazaki đi tìm lại sự thật, tìm về lý do tại sao lại bị nhóm bạn thân thiết bỏ rơi - nhờ vào sự cảnh tỉnh và giúp đỡ của Sara, người bạn gái mập mờ của Tazaki ^^! Trên quãng đường hành hương, cậu ấy đã gặp lại nhiều phiên bản của mình, của bạn bè, của Nhật Bản, của Phần Lan và còn nhỡ tay lay động cả quá khứ của người đọc. Ở đâu đó có những điểm chạm rất chân thực và lạ lùng, làm mình cứ day dứt mãi thôi.

Mình đã rơi một đống nước mắt khi Tazaki và Eri (Đen) gặp nhau. Nghe thẳm sâu nỗi đau của cổ, khi phải tự chia cắt tình cảm đầu đời của mình - để bảo vệ Yuzu (Trắng) khỏi cơn trầm cảm. Rồi mình vô cùng cảm động qua cách cổ nhìn hai người bạn Xanh - Đỏ qua từng năm tháng. Mình cứ nghĩ tới là muốn rơi nước mắt. Thật may mắn cho Đen đã tìm được bến đỗ bình yên, cô ấy đã hy sinh quá nhiều thứ để cứu lấy bạn mình, mà vẫn mang cảm giác bản thân chính là hung thủ.

Có một người bạn trầm cảm, là một thử thách quá lớn với tất cả mọi người và với chính bản thân người đó. Ước mong cuộc sống cứ chậm trôi, để người ta còn có thể nương náu nhau sống trọn vẹn. Chứ không phải vội vã vơ một lý do mờ mịt để cắt đứt sợi dây lý trí rồi làm tổn thương nhau mãi mãi.
Tất nhiên cuộc đời sẽ có những chiếc nắp bị kẹt, không tài nào mở ra được nữa. Nhưng đôi lúc chỉ cần ai đó ở cạnh và dắt mình dẫm lên chiếc nắp đó. Chỉ cần như vậy thôi.

Rồi ngày thứ tư hôm sau Tazaki chắc hẳn đã gặp được Sara và cô Sara đã chọn ở bên cậu ấy, đúng không bác tác giả ơi :D

Để tạm. Mai mình tỉnh táo sẽ viết thêm. Đôi lúc không biết tìm chỗ nào để đổ cảm xúc vào. May là có chiếc trang nhỏ nhỏ ...
22/06/2025

Để tạm. Mai mình tỉnh táo sẽ viết thêm. Đôi lúc không biết tìm chỗ nào để đổ cảm xúc vào. May là có chiếc trang nhỏ nhỏ này.
Thật biết ơn ☀️!

Xin chào,Lâu lâu tui lại ngôi lên để thông báo rằng tui không có bỏ đọc đâu nhé! 🥲Gần đây tui hay đi xe ôm đi làm để đượ...
14/06/2025

Xin chào,

Lâu lâu tui lại ngôi lên để thông báo rằng tui không có bỏ đọc đâu nhé! 🥲

Gần đây tui hay đi xe ôm đi làm để được đọc kindle trên xe, một trải nghiệm tuyệt vời lắm lận. Con đường dịu mát buổi sáng sớm và đượm ánh chiều tà đã làm cho trang sách thêm nhiều cảm xúc. Mặc kệ lâu lâu bác tài hay thắng vội hơi giật mình 😆

Không biết có ai giống tui không, nhưng khi đi làm, đi học, đi chơi...mà không phải tự lái xe - đã trở thành một niềm vui nho nhỏ trong lòng tui từ lâu lắm. Cảm giác cũng tương tự như khi đáp chuyến bay hay xe khách vừa chạm bến, đã có một ai đó chờ đợi để tặng ngay một nụ cười dễ thương (nhất trần đời tại lúc ấy).

Sự thay đổi chóng mặt của công việc và cuộc sống đẩy tui lướt đến một địa điểm êm ru nhẹ nhàng như mặt sông buổi sáng. "Con thuyền" này đã chở tui đi nhiều, nhưng sao lần này tui mới thấy nó thật hiền hoà và chứa đầy yêu thương như vầy. Ngày nào tui cũng ngập tràn sự biết ơn trong người, dù miệng thì than thở ôi sao nhiều việc quá ^^!

Nhìn lại danh sách những việc muốn làm trong 2025, phải ồ quao vì chưa làm được cái nào hết, nên phải tranh thủ thôi vì nửa năm đã chóng vánh trôi qua.

Mà dù mọi thứ có trôi đi nhanh, tui sẽ luôn tự nhắc bản thân rằng: Sống chậm nào; Đi nhà sách đi; Nhớ ra ngoài hít thở; 30s đèn đỏ cũng đủ ngắm mây trời; Đừng bỏ bữa sáng nhé;
và: Luôn tin tưởng bản thân bằng niềm tin thuần khiết nhất.

Bạn cũng vậy nheee 💌
-------
Tháng 6,
🌲☀️

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cây thông và mùa hạ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share