03/07/2025
Trước đây mình không hề quan tâm tới chuyện “dưỡng sinh”. Nghe thấy ai nói là tưởng đâu chuyện của người lớn tuổi – nào là tập khí công, ăn uống thanh đạm, ngủ sớm dậy sớm… Còn mình thì ăn uống tùy hứng, thèm gì ăn nấy, lạnh nóng gì cũng chơi. Miễn là ngon.
Nhưng rồi có những ngày, cơ thể bắt đầu “lên tiếng”. Mệt không lý do, bụng cứ đầy đầy khó chịu, ngủ không sâu, đầu óc lúc nào cũng như trên mây. Mình mới bắt đầu quay lại nhìn chính mình. Hóa ra, sống kiểu “tiện đâu hay đó” lâu ngày là tự làm mình kiệt sức lúc nào không hay.
Và rồi mình bắt đầu thay đổi. Từng chút một.
Mình ăn nhạt lại, bỏ dần muối, không đường, không đồ hộp, không snack. Rau củ thì hấp hoặc nấu canh nhè nhẹ, giữ đúng vị tự nhiên. Cơm lứt, cháo đậu, khoai lang hấp – nghe tưởng nhàm chán mà ăn vào thấy nhẹ người lắm.
Không uống lạnh nữa, chỉ dùng đồ ấm – từ nước gừng buổi sáng đến chén cháo nóng buổi tối. Tự nhiên bụng êm hơn, tiêu hoá tốt hơn. Cả ngày thấy dễ chịu.
Rồi mình cũng tập đi ngủ sớm hơn, bớt ôm điện thoại trước khi ngủ. Có hôm chỉ ngồi yên thở sâu vài phút, mà thấy lòng dịu lại. Không còn cáu gắt vì chuyện nhỏ xíu. Tâm cũng như được dưỡng.
Bây giờ, mình mới hiểu, dưỡng sinh không phải kiểu sống khổ hạnh hay ép buộc, mà là cách mình thương lấy chính mình mỗi ngày. Ăn sao cho nhẹ bụng, ngủ sao cho ngon giấc, sống sao cho đầu óc được nghỉ ngơi.
Thì ra, chăm sóc bản thân không cần phải to tát gì cả. Chỉ cần đủ lắng nghe. Và đủ yêu mình.
- - - Ảnh là nồi chè mình nấu, ngày mưa lạnh thì ăn chè ấm nóng vừa ngon, vừa lành.