EntiCry-Tiệm Bánh Của Hai Chú Mèo

EntiCry-Tiệm Bánh Của Hai Chú Mèo Ở đây lọt hố 17cry

01/12/2024

Title: Minh Nguyệt
____________________________________

"Này Tú! Tối rồi em còn ra đây làm gì? Dễ cảm lạnh lắm đấy?" Nhất Duy nửa đêm nửa hôm chẳng thấy em đâu. Đi quanh nhà mới biết em đang đứng ở ban công mà nhìn ra ngoài trời,chả hiểu sao trời giá rét thế này mà em lại ra ngoài đây. Anh tiến tới mà ôm em từ phía sau và tựa cầm vào vai em ,em nhìn lại anh mà trả lời.
"...Chỉ là,nay trăng đẹp quá nên em muốn ra đây xem sự tuyệt đẹp của nó" Em trả lời với tông giọng nhẹ nhàng như bao ngày rồi lại nhìn lên trời . Anh cũng nghe thấy mà nói lại.
"Em nói đúng, nó đẹp thật. Ánh sáng của nó tỏa ra nhìn thật yên bình" Anh nhìn lên mà ca ngợi sự tuyệt đẹp của nó. "Nhưng em biết thứ gì tuyệt hơn nó không?" Bỗng anh cho em một câu hỏi nhỏ. Em thắc mắc mà quay sang hỏi lại anh.
"Thứ gì cơ?" Em vừa nói dứt câu thì đôi môi của em đã bị chặn bởi một nụ hôn nhẹ từ phía anh.
"Là cuộc tình ngọt ngào của đôi ta đấy" Anh nói xong nhìn lại thì mặt em đã ửng hồng. Có vẻ anh đã làm em ngại tới nỗi lộ rõ ở khuôn mặt. "Thôi ngắm thế là được rồi, vào trong nhà đi. Hồi cảm lạnh lại khổ thân anh" Anh nói xong thì cũng nắm tay em vào nhà.
"Vâng ạ" Em cũng đã khá buồn ngủ nên cũng đi theo anh vào nhà.
Trời tối hôm ấy tuy lạnh nhưng lại có hai người ôm nhau ngủ trong căn phòng đầy tình yêu thương ấm áp của họ dành cho đối phương.
______________________________________
Comback sau khi off quá lâu và đã tụt trình=)))
By: Kumo

Send a message to learn more

01/12/2024

Title: Love
_____________________________________________
Anh cảm thấy chán nản với chiếc video video mới. Lúc edit cứ cảm thấy thiếu vắng,tay cứ di chuột tua đi tua lại nhiều lần nhưng vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng. Điện thoại thì hàng tá thông báo từ nhóm trò chuyện rủ đi chơi nhưng anh chả mấy quan tâm mà để đó. Lạ nhỉ? Bình thường những buổi đi chơi nào anh cũng có mặt nhưng hôm nay lại không. Anh cần ai đó,cần một người anh đã say đắm nói chuyện với anh.
Cũng đã ngồi trên ghế quá lâu nên anh cũng đứng dậy đi xuống nhà bếp nấu bát mì mà ăn. Chỉ vừa cầm gói mì định xé ra nấu thì có tiếng chuông. Vọng vào là tiếng của cậu đang kêu gọi anh mở cửa dưới cái lạnh của Hà Nội. Nghe thế anh cũng vội mở cửa cho cậu vào.
"Này Cry? Làm gì qua nhà tao mà không nói trước thế này?" Anh thắc mắc khi cậu lại nỗi hứng đột nhiên lại đi qua nhà anh dưới trời giá rét này.
"Hì hì,chỉ là muốn rủ ông đi ăn thôi á mà. Ủa mà ông định ăn mì gói tiếp à? Bộ không thấy ngán hay gì?" Cậu cười tươi mà trả lời anh vô cùng hồn nhiên.
"Ừm,đói thì có gì ăn náy. Vô nhà chờ tao thay đồ tí rồi đi" Anh trả lời lại rồi đi vào phòng thay đồ đi chơi với cậu.
Lúc thay đồ xong anh mới chợt nhận ra là ở ngoài lạnh thế kia mà cậu lại không mặc áo ấm. Hỏi thì mới biết là áo ấm giặt chưa khô nên anh cũng đành cho cậu mượn tạm áo hoodie của mình. Họ vừa đi vừa tám chuyện,thế nào mà vì lạnh hay sao cậu lại bất chợt nắm tay anh trong vô thức. Khi nhận ra là con tim anh nó đổ đứ đừ rồi.
Tới chợ đêm,họ cùng nhau mua đồ nhưng đa phần là do anh tự nguyện trả tiền cho cậu. Rồi đi ăn và xem ca hát với xem phim. Họ trong giống như một cặp đang hẹn hò nhỉ? Ừm thật chất nó cũng khá đúng.Nhìn một người nhỏ nhắn được một người bảo vệ chăm nuôi giống như một cặp trời sinh.
Chợ đêm đông vui đủ rồi thì anh và cậu dắt nhau ra nơi yên tỉnh hơn mà ngắm sao trời,những ánh sao lung linh đấy đẹp nhỉ? Nhưng nó không quá mấy đặc sắc đối với cậu đâu.
"Này Cry" Đang chill chill cùng không gian yên tĩnh thì anh lên tiếng.
"Sao?" Cậu quay hướng về phía anh,có vẻ anh đang giấu thứ gì đó đằng sau tay.
"Liệu...Anh và em có thể tiến xa hơn mức tình bạn được không...Dù chỉ là một chút" Anh nói có phần hơi lo ngại.
"Ý ông là sao? Tôi không hiểu? *Xưng anh em ư? Từ khi cùng làm việc thì đâu có thế đâu?*" Cậu có phần khó hiểu khi anh nói như thế. Anh bỗng đưa ra trước mặt cậu một bó hoa hồng khiến cậu càng thêm bất ngờ.
"Anh...Yêu em...Liệu em có chấp nhận tình cảm này không? Hãy nói cho anh biết,anh không muốn níu kéo việc đơn phương một người trong hai năm nay đâu" Anh nói thế làm cậu sững sờ, cậu không hề hay biết việc anh cũng có tình cảm với cậu.
"N-nếu em không đồng ý thì th-" Anh chưa dứt câu cậu đã nói trước.
"Em đồng ý!" Cậu lao tới ôm anh trong hạnh phúc,anh thì như cảm xúc vỡ òa mà ôm lại cậu. Anh thành công rồi,cuối cùng thì anh cũng đã được chấp nhận tình cảm bấy lâu nay.
Hai người trao nhau nụ hôn đầu,đây quả là một ngày mà họ sẽ không bao giờ quên.

______________________________________________________________________
oke, mày đã quá lười để nghĩ fic mới nên mày đớp mẹ fic của chính mình trên watt-))
[Kumo]

16/11/2024

xin loi
toi da bip
[kumo]

Send a message to learn more

Ý là Kumo định drop cái "Nhất Thời" rồi đó, nhưng đùng cái có người hóng nên là mai viết=)))[Kumo]
23/10/2024

Ý là Kumo định drop cái "Nhất Thời" rồi đó, nhưng đùng cái có người hóng nên là mai viết=)))
[Kumo]

28/09/2024

[Tỉnh dậy đi]
_______________________________________________________________________
"Cry này, mày đang làm gì thế?" Một câu hỏi từ anh chàng bạo lực nhất của nhóm đang hỏi thằng em culi còn chân ướt chân ráo này, hiếm khi thấy nó chịu chờ hàng tiếng đồng hồ trên máy tính mà không vào cái game nào đó.

"Hả anh Dương à? Em chỉ đang chờ 17 trả lời tin nhắn thôi, từ thứ hai tới giờ nó chả trả lời em nên em phải chờ nó" Cậu em vẫn trả lời thản nhiên như chưa hề có chuyện gì, chỉ là trong câu nói ấy có phần chút đượm buồn.

".......
Này" Dương im lặng một hồi lâu rồi mới lên tiếng cóc đầu cậu, cậu cũng định quay qua la làng rồi đó nhưng có vẻ....nó là chuyện không mấy vui như thường nhỉ?
Đang còn lớ ngớ thì anh chàng lại nói thêm
"Cry, tao biết mày không muốn nhưng đừng lừa dối bản thân nữa mà hãy tỉnh lại đi. Thằng đấy nó hết tình cảm với mày lâu rồi, tao nhìn cũng biết chả khác gì mày đang nói chuyện một mình cả, trong khi mày khóc lóc vì thằng đấy bặt vô ấm tín thì nó vẫn nhởn nhơ ngoài kia và vui vẻ nói chuyện với người khác mà thôi." Ánh mắt của người anh đấy như đang nói thật với cậu khiến cậu vô thức nhìn lại đoạn tin nhắn của mình với người có biệt danh "Lover".

Thấy em mình như thế, Dương cũng không nói gì mà đi ra chỗ khác để cậu em suy nghĩ.
Tiếng cửa đóng lại một cách nhẹ nhàng, và cuối cùng chỉ còn một người ngồi trước màn hình nhìn trong vô thức. Muốn khóc nhưng như thể có thứ gì đó ngăn lại.
Cryishere->Entity 17

"Em hiểu rồi, chúng ta chấm dứt nhé. Tạm biệt" -Cry
"Hửm? Ý em là sao cơ chứ?"- 17

𝘕𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘥𝘶̀𝘯𝘨 𝘊𝘳𝘺𝘪𝘴𝘩𝘦𝘳𝘦 đ𝘢̃ 𝘤𝘩𝘢̣̆𝘯 𝘣𝘢̣𝘯
_______________________________________________________________________
𝙺𝚞𝚖𝚘: Đơn giản là 𝙺𝚞𝚖𝚘 bị ghost và khả năng sẽ chia tay người yêu nên nay cho otp suy tí
hứa sau ngày 20/10 trả chap 2 của "Nhất Thời" nhé

23/09/2024

đỡ này đi hen
3 ad hết mẹ 2 ad lười rồi=)))
[Cloud aka Kumo]

Em yêu Character AI[Cloud]
14/08/2024

Em yêu Character AI
[Cloud]

04/08/2024

Title: Nhất Thời? (_01_)
__________________________________________
"Gì chứ?! Anh đùa em à? Nh-nhất thời là sao?!" Tiếng nói của em làm vang cả căn phòng của hai người, em gần như sắp bật khóc sau khi chính miệng anh nói lời kết thúc cuộc tình này. Đầu em đầy những câu hỏi ập tới, em không tại sao, rõ ràng cuộc tình này còn đang đẹp đẽ cơ mà?
"Anh xin lỗi vì đã lừa em, nhưng anh nghĩ rằng thật sự đó giờ đấy cũng chỉ là tình cảm nhất thời mà thôi..." Anh vừa dứt câu, căn phòng đưa hai người vào khoảng lặng, không ai nói một lời. Một người hoảng tới không nói nên lời, một người thì không phản ứng gì.
".........Em hiểu rồi, kết lại đó giờ là anh không hề có tình cảm với em thật sự, mà chỉ là người lấp đầy khoảng trống trong anh khi anh và người cũ kết thúc chứ gì?" Anh bỗng khựng lại sau câu nói của em, cảm giác tội lỗi ở bên trong thân tâm anh bỗng dân trào.
"Kh-không, ý anh không phải thế-" "Anh im đi! Em ghét anh, em đã gieo trái tim này cho anh rồi nhưng rốt cuộc thứ em nhận lại là hai từ 'Nhất Thời" của anh thôi!" Anh định nói lại, cơ mà...Làm gì được cơ chứ? Miệng đã nói lời kết thúc, người trước mặt cũng hiện đang có vẻ đang câm phẫn anh thì có thể nói ra câu nào được nữa? Nhìn em hậm hực chạy ra khỏi ngôi nhà từng là nơi hạnh phúc nhất của cả hai, anh cũng không chạy theo vì anh biết, dù có chạy theo nói lời xin lỗi đi chăng nữa thì cũng không níu kéo được gì.
Cũng đã 1 canh giờ trôi qua, trong phòng chỉ còn đúng mình anh vẫn ngồi trên chiếc ghế ấy như thể đang chờ thứ gì đó trở về. Nhưng chờ ai chứ? Chẳng phải căn nhà này chỉ còn mình anh thôi sao??
Chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên, ánh mắt anh liếc qua thì thấy tên "Camlord" gọi tới.
"Alo? Mày gọi tao làm gì thế Camlord?"Định không nhất máy đâu nhưng có linh cảm không lành nên cũng chợp lấy mà trả lời lại.
"Alo mày đang ở đâu?" Nghe giọng từ đầu dây bên kia có vẻ hớt hải, nhưng anh cũng bình thản trả lời lại.
"Ở nhà chơi chứ làm gì?"
"....Ditconmemay coi bộ mày thản nhiên quá ha? Cry nó sắp cận cửa tử ở bệnh viện tới nơi rồi mà còn chơi được nữa? Chia tay xong bộ mất mẹ tình người à?" Vừa dứt câu đã tắt máy làm anh có loạt câu hỏi chạy ngang não bộ. Chưa kịp nghĩ phải làm gì anh liền khoác lên mình chiếc áo ngoài rồi chạy thật nhanh tới bệnh viện giữa cơn mưa rào...
______________________________________________
[Cloud] không âm dương đâu đừng lo:V

Send a message to learn more

27/07/2024

𝕥𝕚𝕥𝕝𝕖:mơ.
!:lowercase,ooc.
===================================
cánh đồng hoa cẩm tú màu xanh bạt ngàn.nơi em đã ở đó,với cành hoa hồng vàng.em cất lên tiếng trong trẻo ấy gọi tôi.
“nhất duy..chạy đến đây với em nào”
“nào chờ anh với”
cả hai chạy cười vui vẻ với nhau trên thảm xanh ấy.đóa hoa vàng được đặt xuống.nhẹ nhàng,nó được đặt một cách hoàn hảo trên màu xanh khiến nó trở nên nổi bật hơn bao giờ hết.như thể nó đang lưu lại khoảnh khác cười đùa của đôi trẻ kia.chằng màn đến bàu trời,vì cả hai kẻ trong thân xác lớn ấy coi người kia là bầu trời của mình.
tiếng cười,
tiếng gọi tên nhau.
bỗng,em dừng lại.đứng im khiến tôi cũng dừng lại mà nhìn em.cúi đầu khiến tôi chẳng thể thấy gương mặt em.chẳng thể kiên nhẫn chờ đợi,tôi cất tiếng của bản thân lên gọi tên chàng thơ của bản thân đang trước mặt mình.bước đôi chân ấy lại gần em và định ôm lấy cả cơ thể.
“tú?sao th-“
“anh ơi..đừng lại đây nhé.không được đâu.”
ngước lên và lắc đầu.em lùi về sau,tôi càng tiếng tới,khó hiểu?tại sao vậy?
“anh ơi em chết rồi mà.”
tôi sững sờ,chả hiểu em nói gì hết.em cười tươi nhìn vào tôi.thoáng chốc tôi nhìn thấy mặt em nát hết cả rồi.tôi nhìn lại lần nữa thì em vẫn đang cười,vẫn nụ cười đó.nó không chỉ là mặt nữa,tôi nhìn được cả cơ thể em bỗng đã đẫm máu,rồi tay chân bị rơi rớt ra hết.nó nát bét như hệt thịt băm.tôi hoảng sợ ngã bịch xuống,xung quanh là những bông cẩm tú bao trùm.
tay tôi chẳng biết từ bao giờ đã cầm đóa hồng vàng.gai đâm vào tay khiến những lỗ trên tay ấy chảy máu lênh lánh.
tôi bừng tỉnh dậy trên chiếc giường của bản thân.nhìn xung quanh,căn phòng bừa bộn và chất đầy những chai rượu,điếu thuốc.
khóc.
Nước mắt tôi cứ trào ra từ khóe mi,giống như một đứa trẻ đã bị cắp mất thứ đồ chơi yêu thích của nó.
nhưng lần này không nó không phải món đồ chơi mà là người nó yêu.
nhớ đến khoảnh khắc em lúc bị chiếc xe ô tô kia đâm ngã lăn ra đường,ngày sau đó là chiếc xe tải cán qua cả người em.kết thúc trong thoáng chốc.
“hức,đ-đừng bỏ anh mà..tú”
===================================
[🌊] này âm-dương nhưng mà tôi cũng có cái âm-âm nữa.
dạo này ngọt quá nhỉ,suy cho biết=))))

25/06/2024

title: childish
lowercase, ooc
____________________
"này tú, sao em trẻ con thế?" đấy là câu hỏi từ anh chàng đối diện cậu. cả hai đang ăn sáng thì nhận được câu hỏi cậu liền đáp.
"em có trẻ con đâu, anh toàn nói thế??" nhìn khuôn mặt phụng phịu trên khuôn mặt của cậu cũng đủ hiểu cậu không đồng ý với lời nói của anh rồi.
"thế gì kia? em đang vừa ăn vừa coi doraemon đấy thôi" anh vừa chỉ vào chiếc điện thoại đang phát tập phim doraemon nào đó cậu đang coi vừa cưới phì vị sự trẻ con tới mức đáng yêu của cậu.
"t-thì sở thích cá nhân thôi mà!!!" cậu giãy nảy lên vì xấu hổ còn anh thì vẫn trêu chọc cậu.
"thôi được rồi, ăn xong đi rồi anh dẫn đi chơi" anh khá chắc chọc cậu nãy giờ chắc cậu cũng hơi dỗi rồi nên liền nghĩ ra ý định dẫn cậu đi chươi, chứ không tối này ra ban công thì lạnh cúm gia cầm thật.
______________
by: cloud

07/06/2024

tittle : sinh nhật

ooc, ver cả hai là người yêuu ( ngầm )

credit tác của cái hàng hôm nay: jr
_____________________________________________

vào buổi chiều trong lành, Entity đang thư giãn bên cửa sổ, anh vuốt ve nhẹ con mèo của anh và cậu cùng nuôi. khi vuốt anh cảm thấy lông nó thật mềm và có chút mượt. cảm giác như đang vuốt mái tóc của Cry vậy.

đúng lúc đang thẫn thờ, một tiếng rầm lớn phát ra từ cửa, anh giật mình vội nhìn ra. ôi giời, chỉ là team hypersquad đến thăm thôi. đi đầu là duy lê, anh lớn của team, theo sau là dương, camlord, mb3r,…

họ đến không báo trước, anh thả con mèo xuống, định lại hỏi tại sao lại qua đây thì bị cả đám bu vào, ép thay đồ sau đó xách Entity đi. hypersquad kéo anh đến một quán đồ nướng. ở bàn đã đặt sẵn là cậu cry. duy lê buông entity ra rồi vội sắp chỗ, đặc quyền để entity và cry ngồi cạnh nhau.

entity hơi khó hiểu, vội lại hỏi nhỏ dương.

“ này tự nhiên kéo tao ra đây?! “

“ gì mày không nhớ à, hôm nay sinh nhật cry còn gì “

câu nói của dương khiến entity khựng người, chợt nhớ lại. quả thật hôm nay là sinh nhật cryishere!!. sau khi hỏi rõ anh ngồi lại vào bàn, cố tỏ ra như mình đã không quên đi sinh nhật của người yêu.

cả team đã nhậu đến khi mà cả đám đã say mèm, chỉ còn duy lê và entity cùng xấp xỉ vài người vẫn còn chút tỉnh táo. duy lê vội khiêng chiếc dương say bí tỉ còn đang nấc cụt dậy. entity cũng cõng cry lên, chào tạm biệt nhóm duy lê trước rồi rảo bộ trở về nhà.

trong lúc trở về, tính khí nghịch ngợm của cry bộc phát, cậu liên tục quấy rối mai tóc xanh của anh, rồi mân mê những vết khâu trên khuôn mặt. entity không phản ứng lại, để yên cho bé con trên lưng quẫy đạp.

đến khi về đến nhà, entity lau sơ qua người cry, súc miệng cho cậu rồi mới cẩn thận đắp chăn cho cry. ngồi cạnh giường của cậu, entity vuốt nhẹ mái tóc xám đen nhuốm chút xanh ở đuôi, mỉm cười rồi khẽ nói, tay anh mân mê khuôn mặt đẹp đẽ của cậu.

“ sinh nhật vui vẻ nhé cry.. anh sẽ luôn ở đây “

vừa tự sự xong, entity định rút tay lại thì cry lại bất ngờ mò mẫm đôi tay của mình lại gần đôi tay của entity. áp khuôn mặt mình vào tay anh. entity thậm chí có thể cảm nhận được nhịp thở đều đặn của cry. anh khẽ cười rồi chui vào chăn với cậu, tắt đèn đi rồi quay lại ôm lấy cry.

“ ngủ ngon nhé, cry.. “
_________________________________
[☁️]Cloud thay mặt các ad cảm ơn một bạn là người góp hàng bí danh jr nha!
Mây sẽ cố gắng ra hàng cho bạn húp nè=Đ
YÊU YÊU!

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when EntiCry-Tiệm Bánh Của Hai Chú Mèo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category