08/01/2018
Cô ấy chỉ thích được anh nắm tay, được anh ôm vào lòng vào những ngày mệt mỏi muốn ngã quỵ xuống. Chứ không phải là nghe anh trách móc rồi làm mọi chuyện rối bời lên khiến cô ấy mệt mỏi thêm nữa.
Cô ấy chỉ muốn dựa vai anh để khóc, chỉ muốn anh ở bên an ủi, xoa nhẹ đầu rồi thôi. Chứ không phải là những lần đau lòng, cô ấy ngồi đâu đó khóc một mình, tự lau nước mắt thành thói quen. Cô ấy chỉ muốn anh ở lại bên cạnh, lắng nghe, thấu hiểu hết những thứ vụn vặt, nhỏ bé rồi từ từ cũng góp thành những thứ to lớn hơn, nhưng anh lại mất kiên nhẫn đến nỗi lại đạp đổ hết những tình cảm, những tháng ngày trông chờ cho bỏ cơn giận dữ rồi rời đi.
Cô ấy chỉ cần một nụ hôn của anh sau những khoảng thời gian xa cách hai đứa gặp lại nhau. Chứ không phải là việc anh muốn rời đi chẳng níu giữ lại. Cho dù cô ấy có cố chạy theo để giữ anh, nhưng anh lại bỏ chạy và trốn đi mất.
Cô ấy là con gái mà, cũng có nhiều lúc đau lòng như ai thôi, con gái có khi nào đủ mạnh mẽ đâu, toàn là bề ngoài kiên cường, sắt đá nhưng lại yếu đuối như thế nào anh cũng phải hiểu, chứ sao lại trách móc, để cô ấy chịu đựng, tưởng rằng cô ấy đủ mạnh mẽ để chịu hết nổi từng ấy những tổn thương sao?
Là con trai, ai cũng có những lần sai lầm. Nhưng cái sai lầm lớn nhất là làm cho người con gái bên cạnh bạn, yêu thương bạn rất nhiều phải đau lòng vì bạn.