28/12/2023
Nếu loại trừ cảm xúc, có lẽ mình nhiều khả năng để ‘thành công’, làm được nhiều thứ có vẻ lớn hơn. Nhưng kỳ thực là mình thích những khoảnh khắc thế này hơn trong cuộc đời. Những nụ cười, những nguệch ngoạc, những tiếng gọi “em ơi/chị ơi…”
Người ta đến với mình ko bởi mình là một ai đó lớn lao. Người ta đến vì người ta muốn được vui vẻ, được học một cái mới (vs họ), được tự tay làm những chiếc bánh đem về tặng người thân yêu.
Nhìn thế giới yêu thương nhau chân thành là một dạng chữa lành. Mình tạo ra workshop này để thấy điều đó. Để share bớt tình yêu mà mình ko thể cho ai đó sang mọi người.
Có lẽ Osho nói đúng một điều (trong rất nhiều điều đúng) về tình yêu: Nó là thứ vô hình mà khi bạn chia đi, nó sẽ lại nhân lên, càng cho nhiều sẽ nhận lại nhiều theo cách nào đó; nhưng khi đã cho đủ rồi, cho quá nhiều rồi, người ta sẽ trở vào trong, trở vào sự một mình để tiếp tục nuôi dưỡng nó, làm đầy nó. Rồi khi dư thừa, người ta sẽ có nhu cầu chia sẻ nó.
Nguyên tắc của sự cho đi vô điều kiện là thế: bạn phải có, phải dư thừa, phải biết cách tự gieo trồng và tạo ra. Hy sinh chỉ tốt khi đó thôi.