01/03/2026
Tự nhiên vài ngày nay, ngồi trên căn bếp làm việc, cũng bình thường thôi, mình đã làm suốt mấy năm nay rồi mà. Nhưng có một điều cảm giác rất khác, Kim ngồi ở bàn đối diện. Có khi là đi lụi cụi làm bánh, cũng có lúc chỉ ngồi thôi, cũng đủ đưa mình về những ngày tháng cũ.. ngày tụi mình mới bắt đầu.
Một năm qua như một giấc mơ, mà hôm nay mình vừa tỉnh dậy, và hiểu mình cần gì. Suốt một năm chật vật, mặc dù làm cùng thành phố thôi chứ đâu xa xôi, nhưng việc tách nhau ra vận hành, đã khiến mối quan hệ tụi mình có bất đồng về việc quản lý, mệt mỏi, cũng như tinh thần của cuc’ không còn là của nó như ngày trước.
Mình muốn dừng lại đúng lúc, trước khi mọi việc vượt quá xa tầm kiểm soát của mình. Tụi mình quyết định đóng cửa một chi nhánh, sau một đêm.
Đã có hôm mình hỏi, “hay là mình ra Vũng Tàu nha, anh yêu nơi đó lắm, không biết vì điều gì, nhưng anh muốn. Sáng làm việc, tối về ngắm biển, đó là cuộc sống anh mong” nhưng Kim muốn một lần quay về nơi tụi mình bắt đầu, muốn nơi này có một cơ hội cứu rỗi tâm hồn mình một lần nữa.
Và rồi những đêm gần đây, cùng nhau làm, cùng nhau nghe nhạc, cùng nhau chụp ảnh sản phẩm - điều mà lâu rồi mình không có hứng thú.
Mình nhận ra, không phải cuc’ thay đổi, chỉ là nó thiếu mảnh ghép tạo nên nó, là hai đứa mình, là tâm hồn hai đứa nhìn cùng một hướng.
4 năm trước tụi mình cũng gặp chút biến cố cá nhân, việc đầu tiên mình nghĩ đến là bỏ rơi cuc’. 4 năm sau mình rệu rã, việc mình muốn làm cũng là bỏ lại cuc’. Thật lòng, mình thấy có chút bất công với nó. Nên là hai đứa lại như những ngày đầu - cùng nhau. Cố gắng thêm chút nữa, mình nghĩ khi đủ nỗ lực, ông trời sẽ không phụ mình đâu, có phải không? ^^
𝓒𝓾𝓬’𝓷𝓹𝓪𝓹𝓪
_____