28/04/2026
IV.
mùa thu năm ấy tớ gặp cậu, cậu nheo mắt cười với tớ, nụ cười của năm đôi ta mười bảy tuổi đón gió nhẹ sau hè.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆
thanh xuân năm ấy tớ không cô đơn nữa, mùa thu năm ấy cũng bớt trống vắng hơn, mùa đông năm ấy cũng chẳng còn lạnh lẽo đến tận xương tuỷ, bởi tớ có cậu bên đời rồi mà.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆
sẽ chẳng có ký ức nào khiến tớ nhớ mãi, nó như là chiếc gương vỡ cũng bị vứt đi, nhưng tớ lại không vứt ký ức cũ kỹ đó đi được, B. à.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆
tớ yêu mùa hạ, tớ yêu bản thân tớ, tớ yêu gia đình tớ, và tớ cũng yêu cậu, chàng trai cho tớ lần đầu biết yêu, lần đầu biết an toàn, lần đầu chờ đợi, và cũng là lần đầu mà tớ đợi suốt chừng ấy năm.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆
nếu có một ngày, tớ không còn trên đời này nữa, chỉ còn lại một khoảng không chứa đầy nỗi nhớ, thì tớ mong cậu vẫn sẽ ở đó, dưới tán hoa lài mà đôi ta trồng cười thật tươi, dùng đôi tay tớ từng nắm mà gom những nỗi nhớ ấy vào tâm can.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆
tớ phải đi rồi, tớ sẽ phải đi đến một nơi rất xa, nơi đó cũng có mùa hạ, có những câu chuyện mà đôi ta từng kể, có chuyện tình đẹp của hai con người khác nhau dưới ánh chiều tà, và có cậu cạnh bên.
tớ mong lần này gặp cậu sẽ là một buổi chiều nắng vàng ươm, cậu cũng sẽ tươi cười nhìn tớ, để tớ cảm thấy bản thân tớ không còn phải đợi chờ một lời nói dối nào nữa.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆
hạ đến gần rồi, cậu biết mà phải không? B.
⋆˙⟡₊˚⋆☼⋆˚₊⟡˙⋆